|
Trước hết, xin cám ơn Hạnh và Hà đã có nhã ý viết những vần thơ thật cảm động để khích lệ kẻ hèn này. Nhân tiện xin chia sẻ với các bạn bài viết trong thời gian làm việc chăm sóc trực tiếp bệnh nhân AIDS tại trung tâm Trọng Điểm, Bình Phước (nay là BV Nhân Ái). Những cảm xúc khi nhìn thấy những bệnh nhân Aids giai đoạn cuối ngồi cặm cụi ngoan ngoãn xâu những hạt cườm để làm thành những cỗ tràng hạt, những con thú nhỏ xinh xinh…
Em nhặt từng hạt cườm
Để kết thành xâu chuỗi
Như nhặt những mảnh đời
Đã vỡ vụn đau thương.
Từng hạt vụn hạt vụn
Bỗng kết thành lời kinh
Gói trọn cả tâm tình
Với bao niềm tha thiết.
Cha ơi tha cho con
Đã bao lần đắc tội
Lời kinh này dâng lên.
Cầu cha hằng an bình.
Mẹ ơi con bất hiếu,
Chẳng giúp được chút gì.
Chỉ ước mong sớm tối
Cầu mẹ luôn yên vui.
Và bạn bè khắp chốn
Đừng dại dột lỡ lầm
Mà sa vào ma tuý
Bạn ơi! đừng như tôi.
Tađêô Hiền
|