|
Đeo đuổi em
Tôi bán lần cái túi khôn
Trót đam mê đánh mất luôn cả hồn
Dọc đường về
Mấy sợi tóc ngo ngoe
Bạc
Gác ngang vầng trán
Kẹt giữa nép nhăn
Ngó ngoáy vô tình làm mắt cay
Kẻ không hay ngỡ tôi hận mà khóc
Trong quãng đời ngang dọc
Mãi xem tôi như một tên hành khất
Ban trao những trác táng hoan lạc
Cuồng loạn
Thoả mãn
Ngọt ngào hương say
Túi khôn nay cạn mòn
Vỏn vẹn còn kỷ niệm thênh thang
Rất mong manh
Êm đềm
Yêu dấu hỡi, đội ơn em
Vương Huyền
|