Bài học của dụ ngôn người phú hộ và ông Lazarô (Lc. 16, 19-31)
Albert Schweitzer (1875-1965) là một thiên tài đa dạng: ông vừa là một triết gia lừng danh, một thần học gia nổi tiếng, một nhạc công dương cầm và nhà nghiên cứu âm nhạc, một mục sư và còn là một bác sĩ thừa sai. Nhưng điểm nổi bật nhất nơi ông là niềm tin Kitô giáo sâu sắc đã ảnh hưởng đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong đời sống của ông. Năm 1952, ông được giải thưởng Nobel và dùng số tiền 33.000 đô la Mỹ của giải thưởng này để khởi công bệnh viện phong tại Lambaréné (Phi Châu), nơi vợ chồng ông đã mở bệnh viện từ năm 1913. Một trong những động cơ thôi thúc ông phục vụ các bệnh nhân nghèo ở Phi châu xuất phát từ dụ ngôn người phú hộ và người ăn xin Lazarô. Schweitzer nói: “Tôi không thể hiểu được tại sao tôi lại được phép sống một cuộc đời hạnh phúc như thế đang khi chung quanh tôi còn biết bao nhiêu người đang quằn quại trong đau khổ”.
Lời nhắc nhở của Đức Thánh Cha Gioan Phao lô II trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên ngày 2.10.1979 giúp chúng ta suy nghĩ nhiều hơn về tình trạng cách biệt giữa giàu và nghèo trên thế giới ngày nay: “Chúng ta không thể thờ ơ vui hưởng của cải và tự do của chúng ta nếu bất cứ ở vùng nào đó, người nghèo khó Lazarô của thế kỷ 20 vẫn còn đang đứng chờ chúng ta ngoài cửa... Các bạn đừng bao giờ bằng lòng với hành vi chỉ cho họ những mẩu bánh vụn nơi bàn tiệc. Các bạn chỉ nên lo lắng cho đủ phần chính yếu của cuộc sống mà thôi chứ đừng tìm cách sống cho sung túc dư dật, để nhờ đó các bạn có thể giúp đỡ những người nghèo khổ. Đồng thời, các bạn hãy đối xử với họ như những thực khách trong gia đình các bạn”.
Lạy Chúa là niềm vui và gia nghiệp đời con. Xin giúp con biết làm giàu nơi của cải trên trời và xin ban cho con quả tim quảng đại, rộng mở để con dễ dàng chia sẻ với anh chị em tất cả những gì, vật chất cũng như tinh thần, mà Chúa ban cho con. Amen.
Quang Tiến
|