MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Dại dột
Nguyễn Văn Hoà


Niên-khoá 1966 -1967, tôi học 4ème... Như bao bạn bè cùng tuổi, chúng tôi đang ở tuổi dậy thì... Tuổi ngang bướng… Tuổi ưa làm bậy, chơi nổi... Tuổi mơ mộng mung lung... Tuổi thích nhìn các cô đi dạo bãi biển...

Năm này, tôi bắt đầu chán học, nhớ nhà... Tôi giả đò bệnh. Infirmerie năm đó do cố Nédelec phụ trách, nằm cạnh nhà cơm phía các chú nhỏ. Mỗi lần cố sắp xuống lấy nhiệt độ, chúng tôi lấy chai nước nóng để vào nách. Nhiệt độ vì thế lúc nào cũng cao. Cố la ới ới: “C'est grave ... allez donc au lit…” Thằng bé ngoan ngoãn chun vào trong chăn...

Cứ như thế cả tuần lễ… Thực sự là đã bắt đầu chán học, kiếm cớ để được nghỉ học cả một năm. Về nhà dưỡng bệnh.
Dại dột. Vì thế thằng bé mất hẳn một năm học.

Năm sau vô học... Cha bề trên mới là cha Hạnh, ngài cũng không biết thằng nhỏ còn được tu không, vì không thấy tên trong danh sách. Thằng nhỏ mới chạy cầu cứu Cố Hirigoyen... Cố nhận ra mình, đưa xuống gặp cha bề trên. Nhờ đó thằng nhỏ mới được vào học lại với lớp 63...
Chơi ngu, hú hồn!

Nguyễn Văn Hoà