MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Thành Dzảnh
Lê Kim Thành 66


"Thành Dzảnh", cái biệt hiệu tưởng chừng như đã trôi vào dĩ vãng từ mấy chục năm nay bỗng được anh em Sao Biển nhắc lại. Thân mật làm sao ấy! “Thành Dzảnh" gợi nhớ lại trong tôi những năm tháng ở Sao Biển. Không hiểu tại sao lúc ấy anh em lại gọi tôi là “Thành Dzảnh"? Có lẽ trong lúc chơi, đi, hoặc làm gì đó, tay và tai tôi dzảnh dzảnh chăng!?!

Mấy chục năm trôi qua, vì cuộc sống, tôi gần như quên tất cả. Mới đây, tôi lần mò tìm địa chỉ của từng anh em một và tôi đã có được một số địa chỉ của anh em cựu Sao Biển ở khắp năm châu. Mừng quá! Anh em vẫn còn nhớ đến tôi. Đó là một nguồn an ủi vô cùng lớn lao đối với tôi. Tôi không còn cha mẹ nữa. Có những nỗi vui buồn, nào biết nói với ai đây? Gặp được anh em, tôi thổ lộ tâm tình. Nói chuyện với anh em hôm nay cũng như ngày nào còn thân mật tao mày. Tôi đang hồi tưởng lại những ngày sống với anh em.
Mới đó mà đã hơn ba chục năm rồi à? 49 tuổi, chân tôi đi lựng khựng, muốn ngã lúc nào thì ngã, không tự chủ được. Tôi bị bệnh yếu chân. Tôi tự biết một ngày nào đó, trong một vài năm nữa, đôi chân tôi sẽ bị liệt. Tôi hốt hoảng giật mình. Nhưng không! Tôi đã vững tâm, anh em cựu SB đã giúp tôi. Anh em đang ở quanh tôi.

Ngày xưa học tiếng Pháp, tôi được biết người Pháp thường hay nói "Le moi est haissable" (cái tôi là cái đáng ghét), nhưng đối với anh em Sao Biển, "Le moi n’est pas haissable", nên tôi cứ nói và cứ viết, viết đến khi nào anh em chán đọc thì thôi. Anh em cựu Sao Biển của tôi đều là con của Mẹ Sao Biển. Mẹ đã che chở chúng tôi. Tôi xác tín điều đó. Tôi đã chứng kiến điếu đó qua một đêm kinh hoàng, nhờ Mẹ, tôi đã vượt qua.

Ngày xưa mọi người gọi tôi là "Thành Dzảnh". Bây giờ gặp lại, chắc phải gọi là Thành Lịnh Xịnh. Thật vậy, chân tôi đi lựng khựng, yếu ớt, như đứa bé mới tập đi. Cách đây một năm, tôi kéo xe ba gác không được, nhưng từ ngày liên lạc được với anh em, tôi mạnh hơn nhiều, vững tâm kéo được một lần 5 bộ bàn, 50 ghế nhựa, và 50 ly, chén (gia đình tôi có chiếc xe Honda kéo remorque chở bàn ghế, chén bát, ly dĩa... cho người ta thuê). Tuy chân yếu đi không vững, nhưng ngồi trên xe, đôi chân như hai cái chân chống xe trẻ con, vô ga rồi chạy. Nhờ làm việc, tôi thấy vui, quên đi những phiền muộn và bệnh tật. Điều này tôi cảm nhận được nhờ đọc Tâm Tư Sao Biển 2003, trong bài viết của Tám Thực.

Tôi rất thích đọc những gì anh em viết. Mỗi lần kéo xe giao bàn ghế cho khách mượn, tôi hát vang “Về lại đây hát kinh Salve Regina, hoà lời ca Ave Maris Stella…” Lời ca làm tôi quên đi những nỗi u buồn. Hè vừa qua, tôi được anh em cùng lớp giúp đỡ vào Sài Gòn chẩn trị bệnh. Tôi đã gặp được nhiều anh em Sao Biển các lớp khác. Người nào cũng vui vẻ nhiệt tình giúp tôi chữa bệnh. Việc làm của anh em làm tôi vô cùng cảm động. Chắc chắn anh em không muốn tôi nói lên, nhưng tôi vẫn nói. Ôi, hạnh phúc quá! Qua Mẹ Sao Biển, anh em đúng là nguồn an ủi của tôi.

Chắc từ nay tôi phải tự đổi tên là Thành Lựng Khựng, hoặc Thành Lịnh Xịnh. Anh em thấy biệt hiệu nào hay thì cứ gọi cho thân mật.
Câu cuối cùng của tôi là: Deo gratias, Magnificat. Vì tôi đã gặp được anh em.
Ai về Sao Biển trường xưa
Tên Mẹ còn đó tháp xưa đâu rồi?
Mái trường yêu dấu người ơi
Ân tình Sao Biển ngàn đời không phai.


Lê Kim Thành 66 (Nha Trang)