Nhớ Phú Già Sáu Mẹo
Người đầu tiên tớ muốn nhắc đến là Phú Già. Một kỷ niệm đối với tớ chẳng vui tý nào cả. Chẳng là chuyện trẻ con năm 8ème như giành sân bóng hoặc những chuyện đại loại như thế, tớ và hắn xích mích. Ngày nọ, tớ không nhớ vì việc gì, có lẽ giành gàu múc nước hay chỗ giặt đồ chi đó, hắn chọc cùi chõ vào sườn tớ. Tớ đạp cho hắn một cái. Đúng lúc đó chuông báo vào giờ học. Tớ bảo: sau tiết học ra sân đánh nhau. Hắn đồng ý. Thế là sau giờ học, hai thằng thay vì ra giành sân bóng rổ như thường lệ, lại rủ nhau ra bãi đất trống, chỗ mấy cây phi lao cuối salle à manger gần nhà bếp cởi áo quần dài. Tớ muốn đánh cho hắn thật đau cho bõ ghét, nhưng chưa đánh được hắn thì hắn đã đánh tớ bốp bốp mấy cái rồi vật tớ bẹp xuống cát. Dường như đã đủ đô, hắn hỏi tớ muốn đánh nữa không. Dĩ nhiên là tớ nói không.
Tớ vẫn nhớ như in hành động tiếp theo của hắn. Hắn chìa tay ra kéo tớ dậy, còn phủi phủi mấy chỗ lấm cát, và lá phi lao có lẽ để xem thử có chỗ nào chảy máu không.
Qua sự cố đó, hai thằng thân nhau hơn. Hình như năm 7e hay 6e gì đó hắn out. Hoàn toàn không nhớ lý do tại sao hắn out. Chỉ biết hắn sau đó ra học ở trường trung học Hưng Đạo, hắn và tớ có gặp nhau một thời gian rồi bặt tin. Nay hỏi bạn bè không ai biết hắn ở đâu. Tuy nhiên kỷ niệm buổi hẹn đấu võ đài với hắn và bị knock-out ngay khi tiếng cồng bắt đầu là một kỷ niệm không bao giờ quên.
Theo thằng Hư nhớ không lộn thì Phú Già out năm 8e (hay năm 7e?). Hắn bị gãy tay vào gần cuối một tam cá nguyệt nào đó, băng bột. Trước lúc về nghỉ tam cá nguyệt, mắc cỡ, hắn dùng pince kéo bông phía trong ống bột ra, sau đó rút ống bột đem liệng. Cố Nédelec kiểm tra phát hiện, đề nghị cho hắn out vì thiếu đức vâng lời.
Sáu Mẹo
|