MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Anh em CSB Biên Hoà tiễn cá
Trần Thế Huy 72


Rằm tháng giêng, những cái nắng oi ả của miền Đông gian lao như thiêu như đốt… miệng khô môi nẻ, không biết chữa mần răng, ba anh em cựu SB Biên Hòa vừa thèm bia, vừa thèm g…ặp nhau, quay ra hẹn hò gặp nhậu. Xin thông báo anh em cựu SB nào muốn tham gia nhậu xin phone trước. Lâu quá nên dễ quên, xin được phép giới thiệu sơ qua với anh em về ba anh em cựu SB ở Biên Hòa.
Trước hết là trùm Trần Ngọc Châu 60 dân gốc củ Nghệ, tuổi đời có lẽ đang hồi xuân (nói thế chứ hổng biết có còn xuân không để mà hồi), nghề nghiệp chuyên môn: bảo hiểm. Kể ra làm nghề như anh Châu cũng sướng thật, chưa chắc có anh em SB nào sướng bằng: ngày ngày được vợ cho phép, xách xe chạy lòng vòng, gặp các em (hay các bà cũng được) là xáp dzô liền: chơi không em? mệnh giá bao nhiêu? Em nào chịu, móc đồ nghề ra hí hoáy, ngoáy tới ngoáy lui, trước khi chia tay còn thề thốt: anh hứa sẽ bảo hiểm đời em… khi bệnh hoạn cũng như lúc gặp tai nạn, khi nằm nhà thương cũng như lúc nằm nghĩa địa… Chị Châu cười hề, lại dzô mánh rồi. Biệt tài của anh Châu là chạy xe Honda hết ga hết số, nếu ai có dịp được ngồi sau xe anh Châu, liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, thấy xương quai hàm banh ra, giờ G đã bắt đầu, phải nhanh tay dù eo của anh Châu có xương không cũng ráng nhắm mắt mà ôm… không thì ngã!
Kế đến là anh Phạm Văn Phương 65, dân gốc Cá Sặt. Nhà anh chuyên môn chứa chấp đỏ đen (đậu), công an có vào cũng phải chào thua… nặng quá, bao lẻ 50 - chẵn 100. Kinh nghiệm sống của anh hiện nay là tu dòng 1 không được, dòng 2 cũng chả, thì chơi dòng Ba, lúc này anh đang phụ trách tỉnh dòng.
Nghề nghiệp của anh Phương cũng rất ngon, em nào đưa hàng tới là anh… cởi ra kiểm tra liền, mắt cận phải đeo tới độ 4, nên lắm khi các em sốt ruột: hàng của em zin lắm, không lép đâu, anh bóp thử coi… mẩy hết ý… Được cái anh Phương nhà ta cũng dễ tính: mẩy, mẩy, mẩy… quá đã… Chị Phương nguýt chồng.
Sau rốt là Trần thế Huy 72 dân gốc răng rứa, xưa làm nghề ủi đất nay ủi tóc, biệt tài móc dái (ráy). Thỉnh thoảng mấy vú-men sồn sồn tới tiệm, Huy tôi lễ phép: Bà đi đâu đó? Còn hơn sét đánh ngang tai, khi nghe mấy bả phán: tui đi móc dái… chú… Anh em thấy dễ sợ hông? Bữa nọ có mấy em trẻ đẹp như Hằng Nga cũng ghé tiệm, Huy tôi thỏ thẻ: What do you want? Đù gì oan gì… ngứa quá chịu hết nổi rồi, anh ơi móc dái… cho em lẹ đi. Bà xã nhà Huy á hèm: đù hả, ngứa hả, coi chừng bà.
Gặp nhau tay bắt mặt mừng, sau màn xã giao: hép bì níu ria. Chị Châu pha cà phê đãi anh em. Chu choa, uống cà phê… sữa của chị Châu, ngon hết ý - anh em cứ ngỡ mình đang sống lại tuổi baby. Hic. (Thứ tội cho bầy em, dốt văn, chấm phết lung tung).
Bãi đáp tiếp theo là phố gỏi cá Tân Mai. Cha chả… gió mát trăng thanh, uống Hòn Ngọc Viễn Đông đỏ với cá tai voi chiên xù thật tuyệt, ba anh em cựu SB Biên Hoà thả hồn về Hòn Chồng, tưởng nhớ lại trường xưa và kể lại bao kỷ niệm của ngày trước cho nhau nghe.
Rượu vào lời ra, anh Phương bức xúc: SB nước ngoài có phó tế, còn SB nước trong chưa có phải làm sao đây? Sau khi quan sát kỹ diện mạo anh Châu, Huy tôi bèn lên tiếng: Em nói thiệt, thôi làm Cha không được, thì đăng ký làm phó tế vĩnh viễn đi anh Châu… Anh Phương cũng góp lời: Đúng đấy, nhưng trước khi đăng ký, anh phải hỏi ý kiến chị Châu xem đã, kẻo mai mốt chị quay ra kiện Giáo Hội làm… mất quyền lợi của chị. Anh em được dịp cười vang, nhưng có lẽ anh Châu vẫn chưa hiểu, Huy tôi cố gắng diễn giải: tất nhiên nếu muốn được như vậy, anh phải mất… chim… Anh Châu ú ớ: Căng quá! Nghĩa là anh em bảo tôi phải làm thái giám?… Huy tôi lên tiếng: Chứ sao! Lại một trận cười nghiêng ngả, anh Phương vẫn chưa ngừng tấn công anh Châu: Sao anh tham thế? Muốn được cái này thì phải mất cái kia chứ! Anh Châu ra chiều thấu hiểu, cầm ly bia gật gà gật gù: mất… được, mất… được.
Anh em SB nào có cao kiến xin mời góp ý. Anh Phương và Huy tôi sợ anh Châu sửng cồ… sẽ bị phù mỏ. Thôi, đừng buồn anh Châu ạ, không chịu làm phó tế thì làm phó thường dân cũng được. Đít nào mà chả đen: đít xoong cũng như đít chảo…
Đêm đã khuya, anh em tạm biệt phố gỏi cá, ước mong sao TÌNH MẸ SB luôn kết nối anh em lại với nhau, ít ra là với những người đã một lần thích trong tim hai chữ SB, không kể đó là 60, 65 hay 72, mà là TẤT CẢ…
Tiễn cá hẹn tái… dê, anh em cựu SB Biên Hoà kính mời quý Tăng & Tục khắp nơi cùng… lai rai.

Trần Thế Huy 72