MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Nicknames yêu dấu
Lẩu 67


Hôm nay, thằng Lẩu xin kể bà con cô bác một câu chuyện thương tâm mà hắn cố giấu trong lòng mấy chục năm qua, không nói ra hắn không tài nào nhịn được. Câu chuyện bắt đầu vào một buổi xế chiều khi hoàng hôn vừa buông xuống, cũng vừa lúc bên trong quán nhai nhái giọng cải lương: “Lỡ bước sa chân trên chiến trường thọ tiễn, Võ Đông Sơn đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà ,… tưng…từng…tưng từng tưng…”, khề khà vài chum rượu Hoàng đảo chủ cắc cớ hỏi thằng Lẩu:
- Sao chú mày lấy tên là Lẩu, bộ chú mày rành các món lẩu lắm hả? Mau kể cho ta thử vài món lẩu xem nào.
- Dạ hổng phải, đây là tên Bái giám đốc ban cho, giống như xưa kia vua ban quốc tính cho các quan lại ấy mà.
- Trời đất! Bái giám đốc thế mà tệ. Tên gì không đặt, sao đặt cho mi tên Lẩu.
- Dạ thưa, Lẩu là tên nói lái Bái giám đốc gọi tên họ nhà em tức Lẩu Chi Phương, rồi ngài còn phong cho em chức Đào cốc lục tiên gì đó mà em đứng hàng thứ bảy. Trong nhóm Chổi Cùn chỉ có hai người được phong làm tiên, một là Tiên ông hai là nhà em. Thiệt hân hạnh cho em quá sức. Chúng em chỉ dưới ba vị á thánh: Tám thần y, Hiệp chân nhân, Bái giám đốc và hai vị thần tăng: Thần Kỳ, Thánh Khẩn.
- Thôi được! Nhưng mà Bái giám đốc là ai, mau nói cho ta rõ.
- Dạ Bái giám đốc người làng Dục Mỹ, quê ở cái xứ mà suốt ngày người ta chửi nhau sang sảng “Đù mạ mi lên”. Ngài quy y cửa phật vào năm 65. Lúc bấy giờ ngài nổi tiếng đẹp trai nhất nam tử, mi thanh mục tú, mắt phượng mày ngài, cỡ cỡ như hoa hậu Hà Kiều Anh là đồ bỏ, cô gái nào gặp ngài dù chỉ một lần là mê mẫn tâm thần. Cứ mỗi sáng chủ nhật các cô xếp hàng vào thăm ngài nườm nượp, làm náo động chốn thiền môn thanh tịnh. Giờ đây dầu bước vào tuổi xế chiều nhưng ngài vẫn còn sức quyến rũ phụ nữ lạ thường, cứ mỗi lần ngài hát karaoke xong các bà các cô chạy lại tặng bông tặng hoa, đếm không xuể.
- Chà chà, coi bộ mi khâm phục tên Bái giám đốc ấy lắm hả?
- Dạ cũng hổng phải, người em khâm phục nhất chính là Tám thần y.
- Trời đất tên gì lạ rứa, nửa nạc nửa mỡ, nửa ta nửa tàu, nửa Hán nửa Nôm, nghe chẳng lọt tai chút nào. Nhưng Tám thần y là ai?
- Dạ ngài cũng qui y cửa phật năm 65. Thuở nhỏ ngài thông minh hiếu học, nổi tiếng thông minh xuất chúng, mới 10 tuổi đã đổ bảng nhãn. Đến khi hạ sơn ngài theo học y đạo, chỉ vài ba năm sau danh vang bốn bể, y thuật không thua gì Hoa Đà, Biển Thước. Ai gặp bệnh nan y ngài rờ rờ xoa xoa nắn nắn mấy phát là xong. Ai gặp căn bệnh thế kỷ “trên bảo dưới không nghe”, ngài bốc cho vài nắm thuốc là khoẻ re như bò kéo xe. Ngài thứ mấy không ai được biết nhưng bà con thường gọi ngài là Tám, thử hỏi tài ba như thế không gọi Tám thần y thì gọi là gì?
- Nhà mi khéo tâng bốc quá, thôi cụng ly một cái, ta thèm bia lắm rồi, dzô…dzô…
Thằng Lẩu nào dám từ chối, hắn nốc một ly rồi từ từ đi vào cõi niết bàn…

Hắn nhớ lại, khi vào Chủng viện chẳng hiểu mần răng mà thấy thằng bạn trong lớp gọi hắn là Công chúa, chắc cũng do bản tính hiền lành nhút nhát rụt rè như con gái mới ra cớ sự như vầy. Hắn ấm ức lắm, nhưng chẵng biết mần răng. Quánh nhau thì không lại, thôi thì tụi nó muốn kêu gì thì kêu, kệ tụi nó, miễn yên thân là được. Chẳng phải chi mình hắn, trong lớp hầu như đứa nào cũng bị đặt tên. Phần đông do có đặc điểm trên khuôn mặt hay vóc dáng mà bị đặt tên, như thằng Lung có cặp mắt lồi nên có tên Lung lồi, thằng Hiên có cái sẹo trên thái dương nên gọi là Hiên sẹo, thằng Phú có cái đít bự nên gọi là Phú đít bự, thằng Nghi có vóc dáng còm nhom nên gọi là Nghi còm, …đặc biệt thằng Hoá có cái miệng chúm chím như con gà mái cùng với làn da trắng trẻo như con gái nên nổi danh với cái tên Hoá gà mái. Cho đến bây giờ uy danh cái tên gọi đó vẫn nổi như cồn, lớp lớn lớp nhỏ không ai không biết. Cũng có đứa do tình cờ mà bị đặt tên như thằng Thọ, có lần hít đất bạn bè trông thấy nên bị chọc là Thọ địa (ý muốn chọc là Thọ địa lu). Rồi có đứa cũng bị gán ghép với cái tên đọc lái khá thô tục, như thằng Tăng bị gán với cái tên Tăng lò. Thật may mắn trong lớp không đứa nào tên Tôn, không thì bị chọc chết không toàn thây. Cũng có đứa do tính tình mà bị đặt tên như thằng Toàn, trong lớp hay khèo khèo quẹt quẹt thiên hạ rồi bỏ chạy nên bạn bè gọi hắn là Toàn lắc (lắc xắc). Thằng Chấn, mọi người gọi hắn là Thánh Chấn thì không hiểu do tính tình hay khuôn mặt? Có đứa còn được gán ghép với nơi chôn nhau cắt rún mà thành tên như thằng Khoa với biệt danh Khoa Cà Đú. Ngoài ra còn vài biệt danh không sát với thực tế như thằng Công Khanh bị chọc Khanh khùng, có lẽ do cùng vần “kh” mà ra; nhưng rồi theo năm tháng cái biệt danh này bị khai tử bởi nó có khùng chút nào đâu, khôn thấy mụ nội, ai dám bảo nó khùng. Còn thằng Cao Đức Thắng cho tới bây giờ vẫn còn ấm ức với cái tên Thắng khùng, hắn chửi đổng: “Tổ cha đứa nào gọi tao là Thắng khùng”. Kiện thì kiện nhưng tên đã được đặt, bố ai sửa được, đành chịu thôi!

Càng nghĩ lại càng thấy vui, nhưng một điều ai cũng phải thừa nhận, những cái nickname đó dầu hay dầu dở đều gợi nhớ vô cùng. Đứa nào có nickname được bạn bè nhớ nhiều hơn, như lần đầu hắn gặp lại Toàn lắc sau hơn ba mươi năm: “Nhớ ra không” – “Trời ơi! Toàn lắc, mình nhớ ra cậu rồi”. Thế đấy, giờ đây bè bạn ai nấy đều đã ngóp nghép ngũ tuần, vậy mà khi gặp nhau cứ lôi tên cúng cơm trong Chủng viện ra mà tán gẩu, hết thằng này đến thằng kia, chuyện trò vui như pháo nổ: nào Chiến bà già, Minh cời, Hùng đẹt, Khang ba làng, Toàn lắc, Du già, Quý mụn, Vinh đỏ, hết Ân già rồi lại Ân lùn… Chẳng hạn như có lần thằng Tiến lùi về Việt Nam lơ ngơ hỏi một ông bạn trên hắn ba lớp: “Tôn nào hỉ?” – “Tôn lò chứ ai” – Nghe xong ai cũng cười ầm nhưng hắn nhớ ra liền: anh chàng Tôn lớp 64 khi chơi bóng rổ có đôi bàn tay cánh cụp cánh xoè. Có lần nghe bạn bè nói về Rev. Đinh Đình Chiến, thằng Lẩu thắc mắc lắm, không biết Chiến nào vậy? Hắn khèo khèo, anh Hai nhớt bảo: “Chiến bà già đó nhớ không?” – “Ôi chu choa! Chiến bà già vậy mà cứ tưởng ai”.
Hắn thầm nghĩ một ngày nào đó khi gặp ngài, hắn sẽ thưa một câu: “Thưa cha, xin phép cho chúng con gọi Cha là Chiến bà già.”
Nghĩ như thế hắn thầm cười một mình. Ôi! Những cái nickname thân thương nhưng gợi nhớ vô cùng…

Lẩu 67