MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Kể tiếp chuyện cha Láng
Lê Đăng Ngôn 70


Lại cũng chuyện bợp tai.

Sau lần chơi nhạc ở sân volley Tin Lành, hôm sau Quang Đại Hàn và mình cùng trình diện cha Láng vì cái tội “không xin phép mà dám giao lưu âm nhạc với Tin Lành", theo hợp đồng chỉ giao lưu thể thao thôi, các chú nhà ta lâu ngày được xuất ngoại quên cả phép tắc, bèn tay trống tay đàn, tay accordéon, ra làm oai tại sân bóng chuyền của khách...
"Thưa cha...' "Bốp" - "Thưa thưa cái gì!?". Quang Đại Hàn bị tát xong cái miệng cứng luôn không khép lại được sau chữ "cha". Mình suýt cười văng cả lỗ rốn! Không hiểu sao mà mình không bị bợp, không hiểu là được cha thương hay là nhờ thằng Đại Hàn bị chấn thương mà cha Láng rụt tay!
Những giờ Anh văn là những giờ căng thẳng... Căng thẳng khi cha mới bước xuống lầu, phăm phăm băng qua sân bóng rổ, trong lớp thằng Quang Đại Hàn bắt đầu run lẩy bẩy, sửa sang lại cặp kính và nhét vội góc áo vô quần... Chưa kịp đọc kinh đầu giờ học, "Quang!”... tiếp theo là một tràng tiếng Anh. Thằng Quang tối tăm mặt mày thấy cả ông Nội nó hiện về... Nhờ vậy mà Quang sau này nên người, và thành đạt trong cái môn "đấu võ" với cha Láng ngày nào.
Những đứa không thuộc bài Anh văn trong tuần thì đố mà được đi dạo. Xếp hàng có bữa lên đến hơn chục mạng trước phòng cha chờ trả nợ. Cha thì chờ đám con cái với cái kềm trong tay. Trả bài Anh văn trong tiếng khóc (có cao độ và trường độ) vì phải miệng đọc, hai tay vén áo, thóp bụng lại tránh cái mũi kềm nhọn hoắc. Có lần cha hỏi thằng mỗ rằng "mày thấy sao, kẹp có đau không?" Nhân lúc cha đang ép phê vì đang được học trò nhổ tóc ngứa, bèn mạnh miệng thưa "Dạ, cha thử thì biết có đau không liền hà!" Ui cha mẹ ơi, ngài quay lại vén áo bảo "mày kẹp tao coi!" Thằng mỗ lỡ leo lưng cọp đành "chơi" luôn với ý nghĩ "giải phóng cho anh em ta khỏi kiếp kềm kẹp"!

Lần khác, sau chuông báo thức buổi sáng, một vài anh em ta hay có thói quen ngủ nướng... Cha Láng ở đầu phòng hay nhanh nhẩu chạy sang coi tên nào chưa chịu dậy, vắt mùng lên... mắt cha chưa mang kính! Đứng ngay giường Dũng Chạng, nhìn qua lớp mùng mỏng teng thấy thằng cu đang nằm chổng mông chưa chịu dậy. Ngài Láng thì nheo nheo dí sát mặt lớp mùng để xem tên nào dám to gan... "bũm, bũm.... tiếp....tít.." ui chao, nó làm cho rafale hơn ba chục cái.... Chung quanh khúc khích, cha lắc đầu đi một nước quên kịp nhận ra đó là đứa nào.

Cha Láng có tâm hồn âm nhạc, ăn nói thì lớn tiếng nhưng cực kỳ nhát gan... Trước lễ Thánh Giuse anh em về nghỉ (1975), mình ờ lại chơi với ngài cho đến ngày giải phóng Nha Trang. Khi đó mình là đứa duy nhất còn ở lại cho tới ngày quân Giải phóng vào đặt một lô súng đại liên dọc theo hàng rào mé biển. Hai cha con ru rú, mình rán bò ra, nhón đầu nhìn xuống: "Cha ơi, Việt cộng vô trong sân chủng viện nhiều lắm!"
- Mấy đứa? cha thì lập cập ờ phòng trong hỏi vọng ra, không dám ra nhìn xuống...
- Cha ra coi nè!
- Thôi, lạ gì mà coi!
Hai cha con nấu mì ăn ở lì trên phòng cho đến tối. Trời tối, cha nhón nhén ra phòng vệ sinh..."Ầm Ầm!" tiếng bom thả ngoài cầu Xóm Bóng!
- Ôi cha ơi, cha bị trúng đạn rồi!
Không, cha té từ nhà vệ sinh té ra, và khi đó cha không đi mà bò! Thằng này sợ tái xanh, tưởng cha bị thương! Cha "tập trận" như thế cho đến tận phòng trong.... Mình cũng sợ nhưng không nhịn được cười. Đến lúc đi ngủ...
- Cha ơi, cha nằm trên giường đi, -mình kính cẩn mời vì thấy ngài còn trong tư thế sát đất-, con ngủ dưới đất cho.
- Không, mày cứ lên giường cha mà ngủ!
Ôi chao, lòng cha bao la, thương thằng học trò quá! Thế là ta ung dung ngủ trên nệm, còn cha nằm sát đất, không cựa quậy!

Vài giai thoại về cha giáo...

Lê Ðăng Ngôn 70