MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Vĩnh biệt “thánh” Thành
Antôn Nguyễn Long Định 61


LTS: Bảng thưởng Sao Biển cuối mỗi năm trong phần “bảng thưởng danh dự” dành cho chủng sinh xuất sắc về đức hạnh (dựa theo biểu quyết của chủng sinh), thật hiếm hoi có tên Nguyễn Luân ở chi đoàn lớn, Trần Khánh Thành, chi đoàn trung, rồi chi đoàn lớn, Nguyễn Thanh Sương, Hồ Văn Hưởng, Trần Duy Thực, chi đoàn nhỏ. Trong số hiếm hoi này thì đã có ba người đã thành linh mục (Luân, Thành, Hưởng). Và hai người đã ra đi… và hôm nay người anh em linh mục đức hạnh thứ 3 cũng đã giã từ cõi đời để lại nhiều thương tiếc cho gia quyến, cho bạn bè…

Thành mến,

Thế là Thành đã vĩnh viễn từ biệt chúng mình, những kẻ còn ở lại trên trần thế này, để bước lên chuyến tàu vĩnh cửu. Trước cảnh vĩnh biệt ngàn thu, con tim nào chẳng nát tan? Trong những giây phút cuối cùng trên giường bệnh, Thành có nghe tiếng khóc chan hoà lệ nhớ của các chị, các em, các cháu, các đệ tử môn sinh? Nhiều anh em, bạn bè, thân quyến từ bốn phương trời đã được tin về Thành trong những giây phút cuối cùng ấy và đã cùng dâng lời cầu nguyện cho Thành hoàn tất chặng đường cuối cùng trên giường hấp hối. Chính giờ phút này đây trần gian đang chu tất những thủ tục cuối cùng cho thân xác Thành... Nước mắt vẫn còn chảy, và nhớ thương chưa hề nguôi. Thế nhưng khóc thương, nhung nhớ, nguyện cầu chỉ là cho người ở lại và vì người ở lại mà thôi... "in hac lacrymarum valle"! Còn Thành thì đã thực sự "sống lại" với Chúa Kitô Phục Sinh rồi. Vâng, khi "vượt qua" cửa chết, Thành đã được thoát khỏi quyền lực của tội lỗi (Rm 6:7). Giờ này đây Thành đã theo chân "Người Anh Cả" (Col 1:18) của chúng ta để qua cái chết của thân xác bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Chúa thấy Thành đã chịu đựng đủ rồi nên ngày hôm nay Người gọi Thành về. Thành đã hoàn tất cuộc đời dương thế như ngày xưa Phaolô "đã hoàn tất cuộc đua mà vẫn giữ được đức tin" (2 Tim 4:7). Hơn 30 năm cuộc đời linh mục, Thành đã dâng bao nhiêu Thánh lễ, cử hành bao nhiêu bí tích, cuộc đời thánh hiến ấy thêu dệt biết bao hy sinh chịu đựng, chịu đựng các học trò khắp chốn, nhất là chịu đựng những trêu chọc của đám bạn bè nghịch ngợm cùng lớp thời Sao Biển, và gần đây nhất chặng đường thánh giá nặng trĩu trên thân xác gầy yếu do cơn bạo bệnh... Anh Hồ trí Thức có kể chuyện Thành không muốn phiền hà đến ai, kể cả con cháu trong nhà - câu chuyện Thành đã đuổi đứa cháu lẽo đẽo đi theo bác ra phi trường (để lỡ bác yếu quá thì vực bác lên)... khi Thành trên đường từ Hà Nội về Sài Gòn tái khám. Ngày hôm nay, chúng mình quyết định đổi tên cũ của Thành từ "Thành thánh" để trở thành "thánh Thành". Bởi vì Thành vừa gia nhập "đoàn người đông đảo mặc áo trắng tay cầm cành thiên tuế đi đón Con Chiên" (Rev 6:14). Theo ngôn ngữ của Heinrich Zahrnt thì hôm nay “đức tin của Thành đã trở nên viên mãn” ("when we lose all the ground from under our feet and sink into complete unconsciousness, from which we can no longer relate to any of our fellow human beings and none of them can relate to us, then faith becomes total") để bắt đầu cuộc sống mới trong Đức Mến (1Cor 13:13). Xin được mượn lời của Hans Kung - người mà Thành đã từng yêu thích trong những năm ở Đại chủng viện - khi ông tiễn biệt người bạn thân đồng thời cũng là người thày quý mến Karl Barth, trong nghi thức vĩnh biệt bạn hiền ở Basel, thì tâm tình của chúng mình hôm nay phải là niềm hân hoan biết ơn sâu xa dâng lên Chúa Từ Nhân vừa kêu gọi người Bạn Hiền Alphonsô về với Người. Vâng, sẽ không còn nước mắt, khóc than, hay khổ đau nữa (Rev 21:4) mà chỉ là niềm hân hoan trong lời kinh Magnificat tạ ơn Thiên Chúa Ba Ngôi vĩnh cửu.

"Thành thánh - thánh Thành" ơi! Cuộc hành trình dương gian này phải theo thứ tự thời gian, nghĩa là "nay anh, mai tôi!” Thành đã đi trước, chúng mình sẽ lần lượt nối gót theo sau. Khi nào "ổn định" rồi, Thành nhớ chuẩn bị cho chúng mình một xó xỉnh nào đó ở "nơi ấy" nhé.

Như những dịp nghỉ hè hồi ở Sao Biển, chúng mình vẫn thường hay hát trước khi chia tay nhau: ..."ce n'est qu'un au revoir..."

Bạn Thành,

Antôn Nguyễn Long Định
Virginia, ngày Bạn Hiền Alphonsô Thành được an nghỉ tại Đại chủng viện Huế