Người đương thời Lê Đăng Ngôn 70
Vỏn vẹn một năm trong Chủng viện Sao biển, anh giã từ ơn gọi làm Linh mục, giã từ những người bạn mà chưa kịp hiểu hết tính cách của nhau.
Từ độ ấy, anh trở về cuộc sống đời thường. Cuộc đời anh không được may mắn trong việc học hành. Đó cũng là một nguyên nhân khiến anh không thể cùng chúng bạn chung đường. Tâm tình anh đơn sơ lắm, mặc dù đã suýt soát sáu mươi năm hành trình dương thế - “Chúa gọi anh – Nhưng anh kém cỏi quá, hoang đàng quá! Hôm nay, qua một chặng đường dài kiếp “người con hoang”, Chúa đã cho anh trở lại để loan báo Tin Mừng của Ngài cho mọi người”.
Xông pha trận mạc trong thời chiến, “người lính cựu chủng sinh” đã được Chúa gìn giữ cách đặc biệt – thoát nguy đạn bom và an toàn trở về với gia đình. Cuộc sống gia đình đã sưởi ấm lại tâm hồn anh, xua đi những kinh hoàng chiến tranh, làm tươi mới những cằn cỗi trong anh sau nhiều năm “hoang đàng”. Anh tập tễnh như người vừa ốm dậy. Từng bước “cà nhắc” đến với Chúa. “Và con tim đã vui trở lại” - lời hát có ý nghĩa làm sao trong cuộc đời của anh. “Anh biết Chúa và Mẹ không bao giờ bỏ anh” - bộc bạch chân tình, anh hớp ngụm cà phê đắng – Vị đắng cà phê làm anh tỉnh táo thần sắc cũng như vị đắng cuộc đời đã khiến anh tìm về chân lý.
Sau một chặng đường dài với bao thăng trầm, anh được nói lên nỗi lòng của mình “con không đáng được gọi là con Cha nữa…”. Nén bạc chôn vùi đã sinh lợi sau bao nhiêu năm lãng quên, anh ý thức được điều đó như một nhiệm vụ “tôi trung”. Hôm nay “người cựu chủng sinh già” âm thầm, lặng lẽ cuối góc giáo đường, làm công việc quét dọn sau một ngày lễ tấp nập, rộn ràng…. Anh âm thầm với Chúa, lặng lẽ trong ngôi giáo đường thênh thang nhưng ấm cúng lạ thường. Thỉnh thoảng, dựa cán chổi đang quét, anh ngập ngừng nhìn lên Cung Thánh… Có lẽ anh đang thân thưa “Chúa ơi, con còn phải quét đi quét lại cuộc đời của con để xứng đáng với Tình Chúa dành cho con…” Và anh lại quét, tìm ra những cọng rác dưới những dãy bàn quỳ tối om.
Sao Biển, cái nôi khởi đầu trong anh. Anh đã xa lời ru của Mẹ từ ngày thơ ấu. Lời ru là máu thịt Mẹ trao, là tiếng vọng sâu thẳm…. Lời ru đã khơi gợi tình yêu trong anh. Tình yêu đã thức giấc. Anh nhận ra chính mình “chú Sao Biển ngốc nghếch thuở nào….” Anh lại quét….
Lê Đăng Ngôn 70
|