MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Bắt trộm
Lê Đăng Ngôn 70

“Các chú nhà Sao Biển bắt trộm giỏi lắm!”

Vâng, thật giỏi! Nếu có ai đó cho lời khen thì anh em chúng ta cám ơn - cười - rồi nhớ lảng sang chuyện khác cho đỡ “quê”. Có trộm thì phải bắt, nhưng bắt được trộm hay không đối với các chú nhà mình có quan trọng lắm không?

Có một thời, trộm hay ghé thăm các chú. Các chú chẳng có gì, nhưng trộm vẫn không tha. Các chú: của cải không có, có ít tiền tiêu vặt thì đã có Cha quản lý cất giùm. Bánh kẹo thì mãi nằm buồn trên nóc tủ Cha Bề trên, đến giờ đi dạo, thập thò vào xin mới đặng cho mang theo! Sách vở ư? Nhiều lắm. Đầu mỗi năm học được cố Gervier Lành cho tập thể dục với vài chồng sách ngất nghểu. Mà sách vở thì trộm cần gì kia chứ? Thời đó làm gì có cái nghề buôn ve chai!? Nếu trộm muốn nên người ư? “Bộ pháp từ chương” của Chủng viện đã tộng hết sách vô đầu các chú hết rồi, có đâu mà lấy? Ấy thế mà vẫn bị trộm, trộm đêm rồi còn trộm ngày.

Chuyện kể rằng, vào một buổi trưa hè oi ả, cái nóng chẳng làm phiền bốn mươi lăm phút nghỉ trưa của các chú. Do các chú quá mệt vì bài vở của năm tiết học kéo dài và trước một buổi chiều lê thê kéo dài sang buổi tối chỉ thấy toàn là học, nên phải ngủ. Trong không gian yên tĩnh, tiếng nhạc “cánh ruồi vo ve” hòa tấu với tiếng rì rào sóng biển xa xa, bỗng xôn xao từ phía nhà ngủ chú nhỏ: “Có trộm! Có trộm!”. Dù đang ngon giấc nhưng tiếng la báo trộm đã làm cho cả ba nhà ngủ chú nhỏ, chú trung và chú lớn vang lên tiếng chân chạy thình thịch xuống lầu, túa dồn về mảng sân cuối nhà ngủ chú nhỏ. Một cuộc tập trận - không - một cuộc thao diễn chống trộm nhanh chóng được triển khai hiệu quả: vòng vây khép kín bao quanh khu nhà tắm, nhà vệ sinh chú nhỏ được hình thành nhanh gọn. Quá thư giãn, quá thoải mái cho cái vụ này. Mặt chú nào cũng tươi rói, mặc dù chưa chú nào kịp vuốt cái mặt ngái ngủ bằng nước rô-bi-nê trước khi xông trận. Vì đây là lúc được nói, cười to tiếng trong thời khắc đáng lẽ cái miệng của các chú phải nín thít. Chỉ huy đoàn quân hôm đó là Cha Quản lý Thạch Ngọc. Trông kìa, các chú mắt chữ O, mồm chữ Ơ, ai nấy thán phục và tin tưởng vụ này chắc mẫm tên trộm không thể nào thoát, vì ngài đang lăm le một khẩu súng các-bin trong tay - không biết có đạn không!? Vẻ mặt chú nào cũng giương lên hãnh diện và cầm chắc tên trộm này phải “cải tà quy chánh”. Thế mới oai chứ lị!

Khu nhà vệ sinh bấy giờ đang nằm trong tầm ngắm và canh chừng của mấy trăm con mắt không chớp, chưa kể những chú bốn mắt nhá nhem. Từng nhà vệ sinh được kiểm tra: một cái – không có! Hai cái – không có!, ba cái, bốn cái…. Có tiếng lẩm bẩm “chui đâu không chui, chui chi vô nhà vệ sinh”. Thêm cao kiến “hay là nó leo qua dãy nhà tắm và dông rồi?”. Không thể thế được vì tai mắt “bắt trộm” đã giăng dây toàn bộ khu vực. Một vài nét hăm hở của các chú bắt đầu tan biến, thay vào đó là nỗi thất vọng. Không phải vì không bắt được trộm mà vì phải lui quân về nhà ngủ, tiếp tục ngủ!

A… đây rồi! Một chú phát hiện cánh cửa buồng vệ sinh thứ năm bị khóa trái. Chú run run đưa ngón tay chỉ loạn xạ “trong đó, trong đó!”. Mọi sự tập trung đều dồn phía đó, chính ngay tấm gỗ màu sơn xanh bạc phếch. Vài chú lom khom cúi xuống dòm qua khoảng trống bên dưới từ xa xa để mong phát hiện tên trộm chăng? Không thấy. Ngài quản lý giọng yếu ớt ra lệnh “ra mau!”, có chú mau miệng hùa theo một cách oai vệ “có ra không?”. Im ắng. Một bầu khí căng thẳng. Có chú nóng ruột tình nguyện liều xông lên “phá cửa bắt cướp” lập công đầu. Oách lắm chứ, …trước bao nhiêu là anh em! Vì biết đâu trong bữa cơm chiều có đứa thán phục mà cúng dường cho trái chuối tráng miệng!? Nhưng nhìn sang ngài quản lý, thấy ngài vẫn án binh bất động… nên chẳng chú nào dám cựa quậy tay chân.

Phù! Cửa buồng vệ sinh bật ra! Không phải buồng số năm mà là buồng số bảy!? Tên trộm thản nhiên đi ra như vừa bỏ phiếu bầu cử xong. Rõ ràng, buồng số năm cửa đóng chặt thế kia, tại sao nó lại lù lù đi ra từ buồng số bảy? Lại nữa, trộm đâu, trộm đâu! Đấy là chú Huy lớp septième nhà ta đây mà! Ơi chao! Lệch xệch bước chân trên thảm san-hô tiu nguỷu về phòng ngủ. Chú lớn lui trước, chú nhỏ biến theo.

Không ai ngoái đầu nhìn lại xem cái mặt xám ngoét của chú Huy. Giờ thì các chú nhà ta không buồn vì phải lên “nấu” lại giấc ngủ trưa mà buồn vì biết số phận của thằng bạn cuối tam cá nguyệt này ra sao. Huy ơi, thèm một trái mãng cầu chín, trưa trốn ngủ xuống vườn nhà bếp hái ăn. Nhưng thật không may, đang mùa canh trộm đành phải chịu tội thay cho trộm vậy. Tội tình đáng yêu thay!? Hơn ba mươi năm trời, nay ghi lại để nhớ nhau, để cảm nhận lại cái “tình Sao Biển” là vậy.

Đăng Ngôn