Thế giới của Minh tâm Và Bách khoa Tranichou
Trời mưa càng lúc càng nặng hột. Mấy bữa nay, mưa cứ liên miên. Nắng lên chưa kịp khô quần khô áo thì lại mưa. Đường từ nhà Minh Tâm tới trường đã trở thành con đường gian khổ. Con đường đất đã biến thành bãi bùn dài, khổng lồ. Nhất là sau khi mấy chiếc xe cày "lên đời" qua lại, con đường trông giống như thửa ruộng mới cày. Làm sao đây bây giờ? Làm sao về nhà cho kịp vì còn phải ăn trưa rồi thái chuối trộn cám cho heo ăn. Cha mẹ thì lên rẫy cả rồi, tới chiều tối mới về đến nhà. Minh Tâm vừa nhìn trời vừa nhủ thầm. Cứ tiếp tục mưa bão như vầy thì mai mốt thế nào bác Tám hay cô Dừa cũng sẽ nhờ người nhắn lên lấy tàu chuối. Gió bão làm ngã thân chuối, nhưng cũng nhờ đó mà mấy con heo nái ở nhà có dịp ăn no bữa. Mà cũng kỳ, bác Tám lại một phen bực mình vì vườn tược tan tành, nhưng nhà mình vì đó lại được lợi.
- Tâm, mưa như vầy làm sao mày về nhà ? Mày có muốn tao chở mày ra tới ngả ba trước nhà mày không? Thằng Khoa thiệt tốt bụng. Mới được ông già mua cho cái xe Honda Wave đời mới sáng chói. Con nhà giàu có khác! Nhà đã gần mà còn có thêm Honda, chả bù cho mình, nhà ở xa cả cây số nhưng vẫn phải cuốc bộ đi đi về về.
- Mày giỏi nghen Khoa. Không sao đâu! Tao bự con mà, chạy một mạch là tới liền, chứ cái xe của mày đi tới ngả ba, lơ tơ mơ, nước bùn vô ống bô là xụm liền!
Tâm không chơi thân với Khoa bao nhiêu. Nhưng hai đứa cứ đua nhau đứng đầu lớp. Môn nào cũng giỏi, nhưng Tâm giỏi văn hơn, còn Khoa thì giỏi toán hơn. Mỗi lần viết bích báo trong trường, hai đứa thường hợp tác với nhau, nên tuy không thân lắm nhưng cũng có đôi chút thông cảm. Nhà giàu với nhà nghèo thì như Lửa với Nước, làm sao có sự đồng điệu hoàn toàn? Được một cái là từ lớp 6 cho tới bây giờ lớp 10, hai đứa đều nể nang nhau. Khoa thì nể nang cái năng khiếu bẩm sinh của Tâm. Tâm thì phục cái hiểu biết của Khoa. Rõ như cái tên của cậu ta, Bách Khoa.
Mà cha mẹ cũng hay, mỗi lần thấy cặp vợ chồng nào không hạp nhau, cha hay nói là tụi nó giống như nước với lửa. Nhưng nếu vợ chồng hạp nhau thì nói thế nào, như cây mọc trên đất tốt hay như loan phụng. Đúng rồi, như loan phụng. Hèn gì người ta thường chúc nhau loan phụng hòa minh.
- Thôi tao chạy mau về nhà nghen Khoa. Nếu tao có cảm gió thì nhớ cho tao mượn bài để chép lại.
Tâm khoác vội cái áo mưa, rồi cắm đầu chạy. Cây với đất, nước với lửa. Mấy cái món quá quen thuộc với Tâm. Thì không phải bữa nào cũng phải tưới rau, thổi cơm, nấu cám cho heo. Nhưng sao bữa nay ba cái món đó cứ luẩn quẩn trong đầu. Chắc bị ma ám. Gần nhà Tâm có cái miếu nhỏ đã bị bỏ phế lâu ngày. Tâm thỉnh thoảng trốn ra đó chơi, đọc chuyện. Anh chàng dọn dẹp, cuốc cỏ chung quanh am cho thiệt sạch, rồi lấy lá quét dọn, xong xuôi đâu đó rồi nằm chỏng cẳng ra đọc sách. Nói là miếu cho oai chứ thực ra chỉ còn cái nền xi măng vỏn vẹn chừng 3 thước vuông, bài linh vị và 4 cái cột. Cái mái ngói đã bị ai đó lấy đi trưng dụng rồi, Tâm mới xin bà con miếng tôn cũ lợp lên che nắng, che mưa.
Rằng: Sao trong tiết thanh minh
Mà sao hương khói vắng tanh thế này?
Không biết ở đây thờ vị thần hay tổ tiên nào? Mà vị đó bây giờ ở đâu rồi? Tâm thường nghe cha mẹ nói anh hay bà đó đã đi về với ông bà, mà về với ông bà nghĩa là làm sao? Nhà Tâm ở mé rừng, cách trường học gần 2 cây số. Chỉ có một đoạn nhỏ là đường lớn, kỳ dư là những con đường nhỏ đất đỏ xen lẫn giữa những rẫy cà phê của bà con lối xóm. Mưa càng lúc càng làm dữ. Người của Tâm đã ướt như chuột lột. Cái áo mưa cũ mèm làm sao mà đủ che.
- Mưa to quá. Chắc phải ghé vô miếu chờ cho tạnh mưa rồi hãy về nhà tiếp. Mà ông trời sao ác dữ! Lúc cầu ổng cho mưa, ổng không mưa. Tới hồi ổng làm mưa thì như muốn lụt luôn!
- Nhưng không biết có ông trời không nữa chứ đừng nói! Nếu có thì ổng ở đâu héng?
Trong đầu Tâm loay hoay với mấy câu hỏi vớ vẩn: về với ông bà, ông trời. Nhưng cái miếu nhỏ quen thuộc đây rồi. Vừa đúng lúc sấm sét đánh cái đùng to bỏ bố. Tâm đâm sợ:
- Lỡ sét đánh trúng mình thì bỏ mạng sa trường!
Anh chàng nghĩ như thế, nhưng trong bụng chắc nghĩ khác. Mưa gió như thế này, biết đâu có cái gì kỳ quái? Mà cái gì kìa? Tâm nhìn kỹ lại viên gạch cũ nằm ở góc miếu: ”TỔ TIÊN CON LÀ AI?
- Ai đem khắc chữ vô viên gạch vậy kìa, sao từ hồi tới giờ mình không thấy?
- Thì tổ tiên mình là ông bà ông cố, chứ còn ai vô đây nữa.
- Nhưng mà ông bà ông cố là ai? Thế nào cũng có người đầu tiên chứ?
- Mà cái miếu này, hôm nay sao thấy kỳ kỳ...
Cái đầu cứ tiếp tục suy nghĩ, mưa cứ tiếp tục rơi...
Tranichou
|