Chuyện ngụ ngôn Quang Vinh 61
Cầu cho ai
Có hai người bị đắm tàu, trôi dạt vào một hoang đảo. Sau khi cùng nhau khám phá hòn đảo, họ thoả thuận chia đôi, mỗi người một nửa: người ở phía đông, người ở phía tây. Họ cũng đồng ý với nhau là người nào cũng sẽ ra sức cầu nguyện cho cuộc sống trên đảo được xuôi chảy.
Người phía tây bắt đầu cầu nguyện và sau đó không lâu thì đã có một mảnh vườn với đủ cây trái. Lại thêm ít tháng nữa, anh cũng khai khẩn được một miếng đất để trồng lúa lấy từ hạt do chim trời thả xuống. Nhìn qua bên kia, anh chỉ thấy toàn là cây cối um tùm giữa những đám cỏ dại. Anh đắc ý cười thầm: cái anh chàng kia chả biết cầu nguyện gì hết hoặc là thuộc loại làm biếng cầu nguyện xin Chúa ban cho mùa màng tốt đẹp.
Một thời gian khá lâu trôi qua. Chàng bên tây, sau khi đã có nhà cửa khang trang, vườn tược xinh tốt, cảm thấy cô đơn. Anh cầu nguyện xin Chúa cho anh được một người vợ. Chằng bao lâu, có một chiếc tàu bị đắm ngoài khơi và người độc nhất sống sót dạt vào bờ là một cô gái đẹp. Anh ta cưới cô gái làm vợ. Họ sinh được ba người con.
Anh chàng hầu như quên hẳn sự hiện diện của người bên đông vì phía đó, chẳng thấy có một dấu hiệu tiến triển gì để gọi là gợi sự chú ý của anh.
Ngày tháng trôi qua. Con cái đến tuổi đi học. Họ cùng nhau cầu nguyện xin Chúa cho họ có phương tiện về đất liền. Thế là không lâu sau đó, một chiếc tàu đi qua, họ nổi lửa cầu cứu. Chiếc tàu cập bờ.
Cả đoàn thê tử của người phía tây kéo nhau xuống tàu. Ngoảnh lại đàng sau, anh thấy người bạn của mình, râu ria lởm chởm, từ phía đông hòn đảo, cũng đi theo xuống. Dừng lại, anh ta la lớn:
- Này anh kia, anh có biết là bao nhiêu năm nay, tôi đã cầu nguyện liên lỉ để có ngày hôm nay không? Anh làm biếng, vô tích sự, không biết cầu nguyện cùng Chúa cho anh. Anh hãy ở lại đi. Cả hòn đảo là của anh đó.
Bỗng từ trên trời sấm nổi lên và có tiếng phán từ đám mây:
- Này anh ích kỷ kia, ngươi có biết là bao nhiêu năm nay bạn của ngươi làm gì không? Anh ấy chỉ có một lời cầu thôi: "Lạy Chúa, bất cứ điều gì bạn con ở bên phía tây cầu xin thì xin Chúa ban cho anh ấy."
Kẻ được tha thứ
Liền sau thế chiến II chấm dứt, Côrintânbun, với những vết sẹo trên thân thể, tàn tích của những khổ hình bà phải chịu trong trại tập trung Đức quốc xã, đã đi khắp Âu châu rao giảng sự tha thứ cho những kẻ đã làm hại mình. Bà rao giảng sứ điệp tha thứ với niềm xác tín là mình đã thực sự tha thứ cho những kẻ hành khổ mình.
Thế nhưng, vào một Chúa Nhật nọ, sau khi kêu gọi mọi người tha thứ cho nhau trong nhà thờ của thành phố Munich, bước ra ngoài, bất ngờ bà đối diện với một gương mặt quen thuộc. Đó là dung mạo của người lính đã hành khổ bà và hàng ngàn nữ tù nhân khác trong trại tập trung.
Những tiếng than khóc, những cảnh tra tấn, rồi những tiếng kêu trả thù nổi dậy mạnh mẽ trong tâm trí bà.
Lúc đó, người đàn ông tiến lại khiêm tốn đưa tay ra vừa muốn bắt tay bà vừa nói:
- Thưa bà, tôi rất cảm ơn những lời tốt đẹp của bà kêu gọi sự tha thứ, xin bà tha thứ cho tôi.
Bà Côrintânbun như chết điếng trong người, vì trước đây bà đã cầu nguyện và nhất quyết tha thứ thật sự, nhưng giờ đây, đối diện với con người cụ thể đã từng tra tấn mình, bà đứng lặng im, tay không thể nào đưa ra bắt tay người đến xin bà tha thứ.
Sau này, vào năm 1971, khi kể lại biến cố trong tập sách "Nơi Ẩn Trốn", bà đã cho biết:
"Trong giây phút thinh lặng đó, tôi đã cố gắng dâng lên Chúa lời cầu nguyện: "Lạy Chúa, Chúa thấy con chưa thể tha thứ cho người đã hành khổ con. Xin Chúa hãy ban cho con những tâm tình của Chúa để con có thể tha thứ như Chúa."
Và chính trong lúc đó, bà hiểu rằng: con người chỉ có thể tha thứ cho nhau khi nhìn nhận tình thương yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa.
Nhớ hay quên là những động tác thuộc sinh hoạt tâm lý của con người. Sự tha thứ không phải là một tác động thuần tuý như tác động quên đi. Người không có tiếng nói có thể quên đi nhiều điều xúc phạm trong quá khứ; nhưng chưa chắc người đó đã tha thứ thực sự cho kẻ xúc phạm đến mình.
Sự tha thứ không chỉ là sự quên đi. Do đó nhiều lúc chúng ta nhớ rất rõ điều kẻ khác xúc phạm cũng vừa nhớ là mình đã tha thứ cho kẻ xúc phạm. Sự tha thứ cũng không chỉ là sự dung tha không chấp lỗi. Sự dung tha không chấp lỗi đôi khi chỉ là sự thương hại bỏ qua, chứ chưa phải là tha thứ thực sự.
Sự tha thứ thực sự là một quyết định của ý chí cộng tác với ơn Chúa, để thực hiện cuộc biến đổi tinh thần nơi con người, nơi người tha thứ cũng như nơi kẻ được tha thứ.
Thánh giá
Trong đời tín hữu, thánh giá Chúa gởi thì lo mà vác. Nhiều khi, nếu được thì cũng nên kê vai vác đỡ thánh giá kẻ khác một chút. Trong mọi việc, đừng trở nên thánh giá bắt người ta vác. Và nhớ là đừng... bày thánh giá ra mà vác!
Quang Vinh 61
|