Mẹ ơi! Lê Đăng Ngôn 70
Nàng thả bước thẫn thờ. Mênh mông và lạnh lẽo. Tuyết trời gieo buốt lạnh hay lòng nàng không được ngọn lửa tình mẫu tử sưởi ấm đã bao năm nay? Nàng miên man nghĩ tưởng và mặc đôi chân tìm bước.
Nhìn lớp tuyết dày đặc, nàng chẳng tìm thấy một dấu chân sót lại. Trời mù che kín, không một bóng người. Một nỗi bơ vơ đặc kín từ trong trái tim buốt lạnh cứ chực trào lênh láng không gian đầy tuyết phủ. Mẹ ơi! – nàng cứ thỉnh thoảng thốt lên. Chẳng ai nghe thấy. Cả những chim muông cũng đang rúc kín vào đâu đó để trốn cái lạnh tơi bời. Có nơi nào ấm hơn trong vòng tay Mẹ ôm chặt. Nàng lắng nghe từng nhịp thở như tiếng nhịp đập trái tim của mẹ mà nàng ước ao được một lần cảm nhận.
“Mẹ là duy nhất”. Nàng đã lạc mất chính cái duy nhất đó từ khi chưa hoàn toàn nhận ra cái thế giới cưu mang mình. “Cũng được mẹ sinh ra như bao nhiêu người khác, nhưng tại sao tôi không được may mắn được mẹ bú mớm, ẵm bồng?”, bao nhiêu năm rồi nàng vẫn tự hỏi. Nghẹn uất dâng trào. Nàng vẫn thường làm một cái gì đó để thôi không nghĩ đến. Đau đớn và ray rứt vẫn theo đuổi mỗi khi nàng ngồi tư lự….
“Tìm mẹ ư?” – “Nhưng tại sao mẹ không hề đi tìm kiếm mình?” – Hay sự tìm kiếm của mẹ và của con không nối được nhịp cầu?” Bao nhiêu câu hỏi luôn văng vẳng trong đầu nàng. “Con biết mẹ không ngừng nhớ đến con…”- “Một lần “vượt khơi đầy sóng gió” để con được chào đời, và mong con được sống, được lớn khôn… Tất cả làm sao phai mờ trong tâm hồn mẹ được, hở mẹ?”
Đi tìm một kho báu? Đối với nàng có cái gì khát khao và mãnh liệt hơn thế. Một kho báu đáng lẽ ra nàng có được như một món quà tặng của Thượng đế. Một trái tim người mẹ, một người mẹ bằng xương bằng thịt với những nếp nhăn nheo, nhưng gầy guộc vì thương con, vì sự sống của con mình. Một người mẹ với vai áo sờn, mái tóc búi quẫy con đi những bước đời gập ghềnh, chông cheo. Đó là kho báu duy nhất! Tại sao “kho báu” mãi ẩn tàng? Cánh cửa yêu thương tình mẹ vẫn đóng chặt trong cuộc đời của nàng? “Mẹ là chân lý. Vâng, chắc chắn thế!”. Nàng rảo bước nhanh hơn – “Mẹ không thể biến mất trong con và trong thế giới này. Mẹ là ngày mai, là tương lai… Con sẽ được lại mẹ, vì con mãi mãi được chính mẹ sinh ra”. Nàng không biết mình đã đi như thế bao lâu. Một dòng chảy ấm áp lan ra khắp cơ thể nàng. Khuôn mặt nàng ướt đẫm. Cả không gian hoen mờ trong đôi mắt rát bỏng. Chưa bao giờ nàng được khóc một cách ngây thơ và tin tưởng như vậy….
Nhiều mùa xuân qua đi, ngày sinh nhật của nàng luôn có tuyết rơi. Ngày nàng chào đời cũng là lúc vạn vật đang chuyển mình đón xuân. Không gian băng giá càng khiến nàng nghĩ đến mẹ. “Mẹ ơi, hãy cho con một ngọn lửa tình mẹ. Con biết mẹ không hề muốn để con mãi lạnh lẽo bơ vơ giữa thế giới xa lạ này.” Mùa xuân ấm áp đang về trong đôi mắt long lanh hạnh phúc của con“. Trên cành khô, nàng chim mẹ đang mớm miếng mồi khó khăn nhặt được giữa mênh mông tuyết cho chú chim mới nở….
Đôi chân nàng đã tê cứng vì hơi lạnh của tuyết. Những bước chân nàng cứ đi tới. Tuyết vẫn giăng kín bầu trời, nỗi cô đơn càng xâm chiếm tâm hồn nàng. Mỗi năm, nàng lại thắp lên thêm một ngọn nến với nguyện ước đây là ngọn nến giúp nàng tìm gặp mẹ khi mùa xuân tới. Ngoài trời tuyết đã tan dần. Ánh nắng xuân ấm áp còn rụt rè giăng mắc. Vạn vật đang dần hồi sinh. Những con đường đã bắt đầu có bước chân. Nàng nhìn thật lâu một mảnh tuyết tan rơi xuống khỏi mái nhà xa xa. Lòng nàng như ngập ngừng khi nghĩ đến ngày mai trong một mái ấm cùng mẹ hàn huyên những nỗi niềm. Nàng khép mắt thầm thì một lời khấn nguyện….
Lạc mất mẹ con lạc mất mùa xuân
Cả không gian thời gian như giá buốt
Con khao khát tình mẹ đến vô ngần
Ước một lần con nép sát lòng mẹ.
Xuân 2007
Lê Đăng Ngôn
|