"Mình nhớ anh em quá!" Lê Đăng Ngôn 70
Bạn gọi điện thoại cho tôi. Nỗi chân tình của bạn khẩn thiết "mình nhớ anh em quá, anh em rán vào với mình !". Bạn ơi… Chiếc điện thoại dù vô tri vô giác cũng bật rung lên tầng sóng cảm xót cho tấm lòng sâu xa của bạn. Nỗi nhớ bạn bè đã dâng tràn trong tim bạn đến nỗi "mình nhớ anh em quá" đã bật lên trong sáng và chân thành biết bao!
Đằng đẵng hơn ba mươi năm xa cách, đáng lẽ tâm hồn một ai đó đã xơ cứng và quên lãng, hay chỉ là kỷ niệm nhạt nhòa trôi qua vùng ký ức… Không, với bạn đã không phải như vậy. Lam lũ với con trâu cái cày, với mảnh vườn thửa ruộng khô cháy nhưng tâm hồn bạn vẫn tươi nguyên, vẫn thấm ướt những khuôn mặt bạn bè. Bạn quý mến, một lời nói - một tấm chân tình, cả một bức tranh tình bạn sống động mà không một họa sĩ nào có thể diễn tả bằng nét cọ. Bạn làm tôi liên tưởng đến vùng quê nơi bạn sống…. Ngày: nắng rót lửa trong từng bước chân nện đất, đêm: rả rích côn trùng dưới bầu trời đen kịt với nỗi cô đơn buồn lặng. Chắc chắn bạn đã nuôi sống tình bạn bằng ngọn lửa trời, bằng cái thấm thía sương rơi của đêm dài hiu quạnh.
Một lần ghé thăm quê bạn…. Đậm trong mắt tôi hình ảnh bạn ngượng ngùng, thẻn thò chân không bước xuống từ chiếc xe bò cọc cạch chất đầy rơm khô từ ngòai đồng về. Trời nắng trưa như lửa đốt thế mà một nụ cười mừng rỡ hân hoan của bạn như làm dịu cả vùng trời chan nắng khi được gặp bạn bè. Biết nói như thế nào nhỉ. Một tấm chân quê của bạn dành cho bạn bè như ngày còn thơ ấu bên nhau mà bạn còn mang theo và gìn giữ nó. Mà khư khư, mà níu chặt trong hoàn cảnh "một nắng hai sương". Bạn đã nuôi nấng và ôm ấp để không mảy may mòn hao, đổi thay.
Ngày nọ, được tin bạn lọc cọc với chiếc xe mà kẻ cắp cũng chẳng buồn tham lam: bạn ra phố mua một chiếc máy vi tính để học. Học để biết mà liên lạc với bạn bè. Mười ngón tay bạn, tôi hình dung thế, đã cứng sạn vì lao nhọc ruộng vườn đang cố uốn nắn trên từng phím gõ. "Lóc cóc" từng giọt nhớ nhung, "lóc cóc" từng hình ảnh bạn bè và "lóc cóc" những kỷ niệm xưa dưới mái trường Sao biển. Bạn cố gắng làm gì được có thể để nuôi thêm nỗi nhớ, để làm đẹp, làm mới tình bạn bằng sự nỗ lực, chắt chiu, bằng hy sinh chịu đựng. Một chiếc máy vi tính ! Và để xử dụng và điều khiển nó sao cho cõi lòng bạn thỏa nỗi chờ mong…. Với bạn, con trâu con bò, nghé ọ, bảo đi – đi, bảo đứng - đứng và nó đã đồng hành với bạn, giúp bạn vững tràn tình thương sâu nặng…. Và đến lượt chiếc máy vi tính, bạn cũng đang muốn "hò" để nó đi, nó đứng, mang bạn đến được với anh em ngày xưa. Được nói những lời tâm huyết cùng bè bạn, để sẻ chia nhớ nhung, quý mến. Huệ "sì hynos" ơi, mọi người và tôi còn có thể nói gì hơn. Im lặng và cảm nhận.
Ngày kia là ngày mà bạn và người bạn đời của bạn hân hoan mừng hai mươi lăm năm ngọt bùi chung vai. Ôi, ai là người bạn mong để bạn trao ánh mắt mừng rỡ? Ai là người bạn mong để chia sẻ nỗi niềm hoan hỉ? Ai là người bạn mong được cạn chén mừng hạnh phúc với bạn? Chúng tôi nghẹn đắng và có lỗi. Vì hai mươi lăm năm là "vàng, là bạc" mà bạn có trong tình yêu thương gia đình, và cũng là thời gian bạn chắt chiu cho nỗi nhớ mong bạn bè ngày xưa. Bạn ơi. Chúng tôi mong được hiểu hết nỗi lòng của bạn. Trải lên trang giấy này lời chịu lỗi với bạn. Nhưng dù nơi đâu, lúc nào chúng tôi cũng tha thiết nghĩ đến bạn và gia đình.
Thay một lời chúc, một tâm tình trân trọng quý mến tình bằng hữu, bạn hãy cho chúng tôi được nói thay lời của bạn "mình nhớ anh em quá!". Niềm vui tạ ơn Chúa, cám ơn Mẹ Sao biển xin được đến với hai bạn và toàn thể gia đình, nhất là trong ngày hai bạn mừng hồng ân hai mươi lăm năm thành hôn.
Thân trao người bạn Sao biển – Vinh lưu: Huệ "sì Hynos"
Lê Đăng Ngôn
|