MAIN MENU
VỀ ÂN SƯ & BẠN BÈ
- Các ân sư trong những hộc ký ức
- Cảm nghĩ về các ân sư
- Cố Hồng thần tượng
- Nhớ Cố Hồng
- Gặp gỡ các Ân Sư MEP
- Lettre de mon jardin
- Bữa cơm Yêu Thương & Tri Ân
- Cha Alexis Nguyễn Thạch Ngọc
- Sư phụ âm nhạc
- Kể tiếp chuyện cha Láng
- Vị Thầy giám thị khả kính
- Đời Sao Biển - năm I
- Pourquoi ai-je quitté mon sacerdoce?
- Đường tôi đến Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Anh ấy, bạn tôi
- Tình đầu chưa nguôi
- Hắn và tôi
- Cái va-li
- Tình ngay ý gian
- Những mẫu chuyện không quên
- Thằng Lẩu dự hội Bàn Ðào
- Hai khoảnh khắc không biết nói
- Một thời chú Tiểu
- Cu Đen
- Dại dột
- Thành Dzảnh
- Nhớ Phú Già
- “Le Nhaque”
- Hội ngộ Dana Point
- Kiếp “mặt sắt” ở xứ người
- Chỉ là giấc mơ
- Một thoáng bâng khuâng
- Sao Biển hỉ nộ ái ố
- Một kỷ niệm không đẹp
- Tổ trác thằng từ Đinh
- Chuyến đi xa đầu đời
- Những mảnh đời
- Một cõi quay về
- Những chuyện tình ở SB
- Cái “nong mạch”
- Kỷ niệm “anhphiếcmiê”
- Dấu kỷ niệm khó quên
- Một chút gì để nhớ
- Bệnh truyền nhiễm
- Một chuyến Mẽo du
- Đi thi
- CSB Biên Hoà tiễn cá
- Tâm tình sau hội ngộ
- Ét Bê Sờ Tai (SB style)
- Nicknames yêu dấu
- Mùa Chay nhớ bạn cũ
- Tản mạn về quá khứ vùng trời Sao Biển
- Cọp 72
- Một thời để nhớ
- Ký sự chuyến dự lễ mở tay
- Thư từ Nam bán cầu
- Nhớ mãi không quên
- Tản mạn về SB của tôi
- Trộm thuốc và hái dừa non
- Nhớ
- Ét Bê 72 phiêu lưu ký
- Dạo núi
- Thế mới là dân SB chứ!
- Sao Biển 66 hải ngoại
- Vĩnh biệt “thánh” Thành
- SB 67: số liệu và sự kiện
- Người đương thời
- Đi dạo
- Bắt trộm
- SB săn bắt trộm
- Thả trộm
- Kẹo và chú Sao Biển
- "Mình nhớ anh em quá!"
- Một chuyến đi
- Hoàng hôn trên biển
- Giáp mặt
- Giai điệu tri âm
- Miếng cơm cháy
- Những anh hùng sân banh SB
Một chuyến đi
Lê Đăng Ngôn 70

Nó vẫy một chiếc xe ôm đưa hắn đi men theo con đường biển giữa trưa nắng. Gió mát rợi làm nó lên cơn buồn ngủ. Nhưng ngủ sao được vì nó đang háo hức tìm lại dấu chân xưa! Ngày nó ra đi làm gì có con đường tráng nhựa thẳng phi một mạch thế này. Đã tới nơi nó muốn tới.

Ngó bao quát quanh vùng, vẫn một phía là biển, một phía là ngôi trường của nó. Nơi nó đứng bây giờ, ắt là chỗ ngày xưa bạn bè và nó tắm biển và bơi bì bõm không chừng. Nó thả bộ dọc kè bờ biển chang nắng. Tiếng sóng lan man làm nó nổi cơn thèm tắm táp. Nó muốn gội sạch gió bụi, phong trần mấy chục năm qua, muốn đã cơn thèm ngày xưa ngồi trong lớp học nhìn ra chỉ được phép lim dim mà ước gì…. Nó dừng lại, chọn vị trí nghiêng tầm hướng về phía Hòn Chồng. “Cũng vậy!” nó lẩm bẩm một mình. Phía sau lưng nó quá nhiều thay đổi. Nỗi buồn không tên choán chật. Kia là quán dì Hằng ngày xưa… ngã người trên ghế bố lếu láo với mấy thằng bạn, vốc đậu phụng da cá rồi hớp một ngụm nước cam hay xá xị. Quá đã! Hình ảnh đó còn mồn một kia mà. Nó run rẩy lấn thêm mấy bước nhìn chằm các quán xá, nhà nghỉ, khách sạn mà nghe cồn cào khúc ruột.

Bãi Dương?… Không phải, bây giờ trước mắt nó là phố Dương. Mà cũng chẳng còn lấy một cây dương nào để đón ngọn gió lành từ biển vào. Tụi nó ngày xưa hay chơi lộn nhào chỗ này, tập võ chỗ kia…. mệt đứ thì nhào xuống biển bơi ngúc ngắc mấy cái lại ngược lên bờ chơi tiếp. Bãi Dương ngày xưa lổm chổm toàn cát. Cát Bãi Dương lúc nào cũng ướt, không kịp khô khi đám bạn nó cứ lên xuống nhúc nhắc. Trông xa hơn phía lối lên Hòn Chồng, một dãy quán xá, hàng ăn không đồng bộ; vườn dừa chỗ khúc ngoặt lên Hòn Chồng như một xóm nhà chài ven biển giờ đây bị án ngữ bởi một loạt nhà hàng với những mùi thức ăn xào, nấu…. Thật rã rời, dâu bể trong ngần ấy năm! Nó vặn người nghe rõ mồn một, dợm bước băng qua đường. Ngày trước nó chỉ việc chạy loăng quăng chứ đâu phải trông trước ngó sau coi chừng xe như bây giờ. Men sát bờ tường, nó chọn một chỗ để nhón chân nhìn vào trong…. Ngôi trường nó đây rồi. Những mảng không gian quen thuộc mà nó áng chừng như để sắp xếp, vá víu lại cho tròn đầy những hình ảnh quá khứ. Hai khoảnh sân bóng rổ - còn một. Dãy nhà chủng sinh lớn - còn nguyên, chỉ khác cái đầu hồi ngó ra biển. Dãy nhà chơi, sân đá banh lớn nhỏ mất tịt. Nó mạnh dạn leo đu lên nhìn thêm xem còn phát hiện gì nữa không? Không còn gì! Bao hình ảnh thân thương, những người bạn của nó góc này góc kia chơi giỡn, học bài cứ lấn vấn trong đầu nó….

Nó ngơ ngẩn tiếp tục thả bộ. Miệng ngâm nga một bài hát gì đó. Nó đi về phía lối vào cổng chính, ngang qua nhà Kín. Suýt chút nữa nó không định vị nỗi cổng trường ngày xưa, vì không còn một dấu vết quen thuộc nào! Chỗ mấy bụi gai, hàng rào dây kẽm bây giờ là những mảng tường khuất lối. Toàn bộ phi lao và dừa xanh không còn, thay vào đó là mảng trời chang chang lồng bồng hơi nóng phả từ những mét vuông xi măng bốc lên. Nó nheo nheo nhìn ngang các dãy nhà. Nó lại cố hình dung đâu là dãy hành lang dài ngoằn từ nhà nguyện đến cuối nhà cơm - Không thấy! Nhà nguyện cũng mất hút -. Nó nhìn chăm vào một điểm, chỗ hồ cá có đài tượng Mẹ Sao Biển đứng ngày xưa. Những buổi tối đọc kinh ngoài trời, anh em chúng nó đứng vây quanh cái hồ nước, tiếng kinh làu ràu thỉnh thoảng chen lẫn tiếng dậm chân đuổi muỗi. Nó chợt mỉm cười khi mường tượng cái cảnh ngày xưa đó. Sau giờ kinh, đôi khi bất ngờ có thông báo chiếu xi-nê thì không còn cảm giác nào sướng bằng. Sướng mãi cho tới giờ này nghĩ lại vẫn còn thấy sướng.

Nó cứ đi và mặc nhiên trầm tưởng về quá khứ. Điều đó làm nó lâng lâng quên cả nỗi tiếc hùi hụi khi nhìn những thay đổi chung quanh. Và nó cứ đi khi mặt trời đã chếch về hướng Tây, đổ nắng lên hai cái sân banh mà bây giờ không biết để nó vô chỗ nào trong tầm mắt.
“Anh ơi, cơm nhé! Hôm qua bố thức khuya nên ngồi ngủ ngon lành ta!? Nó húng hắng ngồi nhổm, choàng tỉnh vươn vai ngáp ọc một cái nghe rõ tiếng. “Ồ, đã trưa rồi ư? Mẹ mày làm bố ngủ mà cũng thấy đói bụng khi mùi xào thức ăn cứ ngan ngát bên mũi….

Lê Đăng Ngôn