Giai điệu tri âm Lê Đăng Ngôn 70
Mấy ai đã qua cái tuổi tri thiên mệnh mà không từng nghe đến những vần lục bát Kiều của nhà thơ lớn Nguyễn Du, rằng:
“Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Đúng vậy, những “vật đổi sao dời”, những “biến cải vũng nên đồi” và còn nữa, những biến dạng theo dòng thời gian đã khiến lòng người đau đớn, tiếc thương ngậm ngùi.
Chung sống, ăn học dưới một mái trường từ những ngày thơ ấu, nhịp điệu cuộc sống của chúng tôi phát triển cùng một màu: hít thở chung một làn gió biển - co ro cùng một cái lạnh từ biển xô về - cùng ê a những vần thơ, trang sách - cùng vật lộn với cơn thèm ngủ đầu hè gió lộng hàng dương.
Nhớ lại… 1986 chúng tôi xa nhau không một lời chia tay. Hơn hai mươi năm không tin tức về nhau. Một bước chân đi về nặng gánh gia đình - còn một vai áo dầm sương lẻ bóng trên những nẻo đường xa quê. Dòng thời gian nhận chìm những cảm giác mất nhau. Mặc cho những bể dâu bên đời thu bóng mỗi phận người, chúng tôi từng ngày riêng nhau với rêu phong mảng tường dĩ vãng.
Nhưng, dù mái tóc có bạc, làn da có nhăn, và sương tuyết thời gian đã không ngừng gieo rắc sự mỏi mệt, thấm đẫm nhiều cơn đau trên mỗi cuộc đời dương thế, chúng tôi, những người bạn, đã vẫn bền tâm giữ lại cho mình những tri âm, tri kỷ.
Tìm thấy tin nhau …! Chỉ là những cái tên bằng những mẫu tự La-tinh ghép lại trước màn hình vi tính vô hồn mà nhận diện nhau trong xa xôi, ảo vọng nhưng thật lạ kỳ: nhận ra nhau, hiểu nhau. Đau đáu một kiếm tìm vui mừng, hét lên mừng rỡ trong cõi tâm thức im ắng.
“Thấy” nhau như vậy mà giao cảm tuôn trào! Chúng tôi đã cảm nhận nhau như hai mươi năm về trước, có lúc nghĩ dại, không gặp nhau để mãi được “trẻ trong nhau”, được bồng bột, được thân thiết ngu ngơ! Để mãi không có “cuộc bể dâu” ngăn cách, không có những bụi trần vương gót liêu xiêu….
“Phong thần!”, có thể bạn đọc không tha thứ cho những chia sẻ “lơ lửng chín tầng mây” kia!? Thưa không, đúng như thế!
Giờ đây, tôi nơi này, bạn tôi nơi kia và những người bạn đồng môn khác đang được ngồi thưởng thức những tâm tư trải rộng du dương trên từng cung bậc thanh âm. Nỗi thao thức được hát lên bằng những giai điệu chan chứa chung niềm. Những giai điệu, vần thơ cùng hoà chung nhịp. Sóng trùng dương nối xô nhau vào bến. Làm sao có thể tin được - hơn hai mươi năm xa nhau, nay lại có thể cùng nối chung một giai điệu, dùng ngòi bút cảm tác chung một vần thơ trắc ẩn? Vâng, đến hôm nay chúng tôi vẫn cùng “tung tăng” bước chân, cùng đau cùng “mỏi cánh” đời chao nghiêng, cùng thao thức niềm nhớ để rồi thổn thức một tiếng lòng “Mẹ ơi, con hứa sẽ trở về” và anh em cùng tìm thấy nhau trong một “cõi ta về”.
Không lạc nhịp - không dị biệt phông màu tâm khảm bên cạnh dòng thời giai cay nghiệt biến cải nhân gian. “Dậy sóng hoà chung nhịp”, anh em ơi, bạn bè ơi! Xin vọng đến muôn phương xa nỗi tri âm này. Mỗi Sao Biển là một con sóng xô về cùng một bến Bãi Dương, reo rắt cùng một lời kinh năm xưa ngọt ngào và cùng lắng nghe thanh âm lao xao “hàng dương vi vút gió chiều”.
(Viết tặng Ngọc Khánh và anh em đồng môn Sao Biển khi được thưởng thức những tâm tư giai điệu trên Hội trùng dương của TTSB và GPNT.net)
Cám ơn anh Đỗ Vy Hạ, bạn Nguyễn Công Đắc.
Nha Trang, ngày 20/7/2007
Lê Đăng Ngôn
|