|
"Tu nous as faits orientés vers Toi, Seigneur, et notre cœur est sans repos tant qu'il ne repose pas en Toi."
(St. Augustin, Confessions)
“Con người chưa được Vô biên,
là còn thổn thức ưu phiền tháng năm”
(XLB)
Chiều lắng phủ không gian buồn ý chết,
Mây thê lương chở lệ về phương mô?
Gió lạnh lùng run rẩy lá cành khô,
Chim từng chiếc qua sương chiều lặng lẽ...
Không gian ơi! chiều nay tan thành lệ,
Chảy trong lòng người viễn khách cô đơn,
Nhớ nhung chi khi trời xuống hoàng hôn,
Để buồn ngấm uất hồn ai nức nở...
Người bâng khuâng khi trời chiều tắt thở,
Bỗng chuông vàng trong xóm giáo ngân nga,
Tiếng êm êm dìu dịu nhẹ lan xa,
Qua gió chiều lên hương hồn ly biệt!
Tiếng tôn giáo cùng người, ôi tha thiết!
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Chiều nay cảm thấy lạnh rồi phải không?
Ý đời rét buốt mênh mông,
Đường đời khô quạnh trong không gian buồn!
Tình đời đen bạc mười phương,
Men đời không dậy trong sương gió đời !
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Giờ đây cảm thấy lạnh rồi phải không?
Này nghe tiếng nhạc chuông trong,
Lời AI VĨNH VIỄN nói cùng THỜI GIAN:
Tìm chi hoa nội trăng ngàn,
Tìm chi hạnh phúc dương gian mà tìm?
Con người chưa được VÔ BIÊN,
Là còn thổn thức ưu phiền tháng năm!
Này người viễn khách bâng khuâng,
Đường lên ánh sáng đã gần không xa!
Xuân Ly Băng
(trong Hương Kinh, xuất bản năm 1957)
|