|
MẸ SAO BIỂN
Thời gian phết bạc mái đầu xanh
Hương phấn cuộc đời phai quá nhanh
Hồi ức chưa kịp nên hình dạng
Quá khứ qua rồi mãi dở dang
Nhân sinh dâu bể nhòa mắt ngọc
Cuộc trần hưng thịnh đắm lòng thanh
Bốn phương con cái ai còn mất
Để Mẹ thao thức nỗi tàn canh
Chớm Thu 2006
ƯỚC GÌ
Ước gì tụi mình đã cùng nhau
Đi hết chặng đường xưa dang dở
Giữ nhịp tương lai đã đượm màu
Giữ trọn niềm vui chung lối bước
Nhưng xa gần, trái phải, trước sau
Đường đời có quá nhiều lối rẽ
Chúng ta mỗi người đi một nẻo
Cuộc đời có hạnh phúc buồn đau
Nỗi niềm chung gội tràn thương nhớ
Cuối trời cùng đất đợi mưa Ngâu
Đợi tháng đợi ngày chân thấm mệt
Lại ước gì một nhịp thở sâu
Nén buốt tim kẻo hụt chuyến tàu
Lúc thúc rồi cũng quay về kịp
Từng đứa con ngã vào vai Mẹ
Nhịp ru Mẹ lại hát từ đầu
Chớm Thu 2006
EM SAO BIỂN
Em ngày xưa đẹp dịu dàng khép nép
Nắng sớm lên đôi má em ửng hồng
Nhịp rộn rã đàn chim non tíu tít
Một vùng trời kỷ niệm ta hoài mong
Em ẩn mình sau hàng dừa mơn mỡn
Vòng Thời gian sơn mái tóc màu sương
Em vẫn thắm vẫn ngọt ngào quyến rũ
Để tương tư lòng bao kẻ tha phương
Đời miệt mài em trong gói hành trang
Ta gieo bước cuối chân trời góc bể
Giữa Hạnh phúc Đau buồn nỗi mênh mang
Réo gọi bầy chung mối tình vạn cổ
Đường chiều xa vọng tiếng chuông ray rứt
Ta cúi đầu kinh hạt hững hờ buông
Ôi Stella Maris em còn đó
Dạ tím buồn ủ rũ bóng hoàng hôn.
Chớm Thu 2006
CHÚNG TA VÀ MẸ
Những người bạn như những anh em
Cùng Một Mẹ lời ru ôm ấp
Cùng bầu sữa lớn khôn lấp xấp
Vỗ cánh đời nghịch ngợm chưa ngoan
Những nụ hôn hơi ấm nồng nàn
Những lằn roi dọc ngang uốn nắn
Những vỗ về qua khi mưa nắng
Vai gầy guộc cúi xuống Mẹ hôn
Từng đứa nhé, Mẹ ẳm Mẹ bồng
Dìu chập chững gian nan từng bước
Mồ hôi Mẹ chân son thấm gót
Con ra khơi vững nhịp mái chèo
Hướng bến bờ Mẹ chiếu ánh sao
Từng lời ru sâu thẳm ngọt ngào
Chớm Thu 2006
ĐỪNG XA LẠ
Đừng xa lạ với nỗi đau ngày tháng
Với hạnh phúc mong chờ những canh thâu
Cứ điềm nhiên một nụ cười thông cảm
Tay đưa ra và và nắm lấy vai nhau
Đừng xa lạ với thời gian chếch choáng
Những nếp nhăn cằn cỗi dáng suy tư
Kiếp nhân sinh đâu phải kiếp phù du
Khi tình yêu níu đôi chân lạc lõng
Đừng xa lạ với vẻ ngoài cứng cỏi
Khi trái tim còn nhịp chín yêu thương
Khi niềm xưa vẫn tràn dâng nguyên vẹn
Khi bất chợt tìm quen những ngọn nguồn
Đừng xa lạ với chính mình thưở ấy
Khi gặp lại trong tim những dại khờ
Những hồn nhiên theo mơ ước một thời
Nghe rung nhịp tơ đàn buông thổn thức
NHỚ MẸ MÙA THU
Khi chớm thu, gió lạnh chực tràn về
Và sóng biển chưc trào bờ hăm hở
Những tàu dừa lao xao tìm trăn trở
Chiều lồng lộng tím kín một trời mây
Mừng tuổi Mẹ mắt con bỗng tràn cay
Những ngày tháng chín mưa rơi tầm tã
Mưa lòng con thương nhớ thật vơi đầy
Tiếng hát xa, chiều gội màu thương nhớ
Từng lời kinh Ave… uống nghẹn ngào
Ngoài khơi xa vần vụ sóng ba đào
Thuyền đời con tìm bến bờ đi tới
Khóc gian nan vượt ngàn sông trăm suối
Thổn thức đòi Mẹ dỗ giấc ngàn thu.
HỘI NGỘ SAO BIỂN
BẠN cùng tôi chập chững những đầu đời
BÈ cao thấp hòa thành giai điệu đẹp
SAO trời rơi vung vít khắp ngàn nơi
BIỂN mừng reo dậy sóng hoà chung nhịp
NĂM tháng nào cạn hết khúc tình ca
CHÂU báu nào quý hơn tình bạn cũ
HỘI gần xa trăm nơi về một mối
NGỘ kỳ duyên bằng hữu ngát hương hoa
KHÔNG ĐỀ
Ngày xưa đáp trả tiếng mời
Lên đường mau mắn một lời “xin vâng”
Tình hân hoan, tiếng tơ vàng
Giêsu, dệt thắm cung đàn tim non
Cung đàn ai hát véo von
Vấn vương chợt đến tơ lòng giăng giăng
Trót mang tục lụy bên đàng
Chân trần nghiêng ngã lỡ làng lối xưa
Tìm quên thao thức ngày đưa
Chén say chén tỉnh nắng mưa cuộc trần
Mơ màng thổn thức tri âm
Xa xôi chợt nhớ muôn phần thân quen
Tin yêu khao khát đáp đền
Hồng ân ai nỡ để quên tháng ngày
Đồng xa lúa chín vàng hây
Mùa yêu thương tới nắm tay lên đường
Nghiêng đời một nỗi yêu thương
Đem chia khắp cả mười phương đất trời
Mùa xuân đến với mọi người
Tim hồng ấm áp nụ cười trao nhau
QUA...
Qua khung cửa, nhìn vầng dương rực rỡ
Qua trang giấy, tim đầy nỗi thương yêu
Qua giấc mơ, đôi cánh bay mềm mại
Qua bước chân, đời vương vấn liêu xiêu
Qua tình bạn, tràn ký ức phong rêu
Qua đàn tơ, nhớ lối xưa hoài mộng
Qua nhịp thơ,û thấy yêu hơn cuộc sống
Qua dặm trường, biết cười khóc gian nan
Qua năm tháng, tiếc buồn vui dĩ vãng
Qua thời gian, chợt nhớ một khung trời
Qua gần nhau, nhớ rằng có xa xôi
Qua mất mát, thấy như tìm lại được...
Qua từng chiều, thấy ngày sao vắng vẻ
Qua nỗi nhớ, chợt buốt dạ tim đau
Qua tất cả, để lại được từ đầu
Qua lời ru, giấc mộng dài Sao Biển
Khuya khoắt cuối ngày, nghe bài ƯỚC GÌ, 2006
Lê Đăng Ngôn 69
|