MAIN MENU
VƯỜN THƠ
- Nhớ Mẹ Sao Biển
- Lời tận hiến
- Tiếng chuông chiều
- Tình Ngài
- Chùm thơ Huyền Anh 1
- Chùm thơ Huyền Anh 2
- Kinh cầu
- Có nhau
- Nàng
- Ngắm Trăng
- Nhớ nhà
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 1
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 2
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 3
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 4
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 5
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 6
- Lục bát Sao Biển
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 7
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 8
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 9
- Về bên Mẹ
- Tâm tình Hội Ngộ
Chùm thơ 3
Lê Đăng Ngôn 70



VẦN THƠ VỰC SÂU

Bạn đi trước
Buồn cho tôi ở lại
Gót lữ hành
Qua năm tháng thương đau

Bến bờ xa
Đợi trời Ngâu tê tái
Biển tình ru
Thương nhớ chẳng hề nguôi

Nhịp thời gian
Mòn mỏi hồn thao thức
Môi nhấp chén
Ngậm niềm đau đắng sầu
Một vần kinh
Cho trọn niềm thương tiếc
Nén hương này
Thắp bạn dưới mồ sâu

Mẹ Trạng sư cầu bầu luôn thương đến
Bạn bè con có đứa vội tìm quê
Mây tím giăng gợi nhớ tình Sao Biển
Con cùng Mẹ, Mẹ thương đón nhận về


KHÔNG ĐỀ

Qua những mùa thu…
Chúng ta đã gần cuối con đường cuộc sống
Quay lại nhìn
Những mảng ố nhân sinh
Những đoạn đường vấp ngã
Nhưng hóc đen không nhìn rõ chân tình
Những đêm dài khắc khoải bình minh
Qua những mùa đông…
Lặng lẽ vô tình cơn đau nhức
Bất lực đứng nhìn thời gian
Khi con tim nhịp sống cứ vơi dần
Tâm trí cạn dần bao thao thức
Yếu đuối từng ngày xuôi vực thẳm
Niềm tin mất lối đi về đâu…

Xin một lần sám hối
Nhìn rõ những vết chân bụi đường
Lời kinh tắm gội những niềm thương
“Đứng dậy!” Vai hành trang cất bước.


NHỊP CẦU GIAO CẢM

Giữa mùa thu Paris
Nhớ mùa thu xưa vội ra đi
Lời giã từ ta chưa kịp nói
Còn canh cánh nặng lòng con trẻ
Kịp hôm nay trao tuôn dòng lệ
Rửa phong trần thổn thức buồn vui

Đền đáp ân sư biết lấy gì
Ru tình dạ khúc hoài dang dở
Nỉ non dặm trường bao trăn trở
Mong hồi tâm núp bóng cha già

Từng đứa con một thuở rời xa
Về theo gió ngàn lời tạ tội
Cùng ân tình ấm lại lòng cha
Và nơi này nơi kia con trẻ
Còn lao lung gió bụi phong trần
Cùng nhịp cầu ca dao ân nghĩa

Dù cho sông cạn đá mòn
Lời ru một thuở vẫn còn trong tim

(Cảm nhận “Ut Sint Unum Sao Biển” tại Paris 2006)


NGƠ NGÁC MÙA XUÂN

Ngơ ngác xuân qua giữa hồn tôi
Lá hoa thẹn thùng soi gương nắng
Mây cứ ngập ngừng lác đác trôi
Chập chờn cánh bướm bên thềm vắng

Xao xuyến tình xuân giữa dặm trường
Đếm bước thời gian bao kỷ niệm
Giữa cuộc phong trần thân gió sương
Xuân nào còn thắm tình lưu luyến

Đợi những mùa xuân cứ vắng xuân
Vắng những ngày xưa còn Sao Biển
Xuân thả bốn mùa theo bước chân
Bốn phương đau đáu mong tìm lại…

Khuôn mặt mùa xuân cứ hiện dần
Búp nụ thơ ngây còn trong nếp
Chuyền lửa thương yêu tình nối nhịp
Tin về gieo ấm những tình thân


MẸ VỚI CON

Mẹ cầm tay dắt con về mái ấm
Con đơn sơ bỡ ngỡ những bao điều
Con ngớ ngẩn thắc mắc vì lạ lẫm
Nhớ và quên trong con đã ít nhiều

Mẹ kiên nhẫn từng lời khuyên cặn kẽ
Dậy niềm tin trong con những ngày xưa
Mẹ ẵm bồng ru con chiều lặng lẽ
Để bình minh con vững bước ra khơi

Đời mịt mùng con bao lần té ngã
Mẹ hiền ơi, con yếu đuối rã rời
Mong hơi ấm giữa đêm dài hiu quạnh
Đợi ân cần năm tháng vượt ngàn khơi

Khi mệt lã lại quay về cùng Mẹ
Cầm tay con Mẹ nhẹ nhàng hát khẽ
“Kìa ai rong duổi” kiếp phong trần
Nương nhờ tình Mẹ, bến bình an.


VỀ SÂN GA

Chẳng có thể là
Chúng ta cùng có ngày bên nhau
Tâm sự niềm riêng những chuyến tàu
Qua bến trường xưa những ngày thơ

Có người sếp ga xưa còn đợi
Mắt cứ nhìn xa trông ngày tới
Hối hả rộn ràng những bước chân
Đón người phương xa chiều trễ vội

Chẳng có thể là
Những bước chân muôn đời quạnh quẽ
Chuyến tàu xưa chẳng thể tìm ga
Hành trang xếp lại trong ký ức
Lỡ nhịp ngày về ôi xót xa


CON GỌI MẸ

Mẹ ơi khi buồn con gọi Mẹ
Vui chơi chẳng nhớ Mẹ kề bên
Lộng gió ba đào thuyền con ghé
Bến Mẹ ngàn năm vẫn ngóng chờ

Mẹ ơi âm thầm nghe tiếng Mẹ
Con tìm quanh quẩn giữa trùng dương
Lời ru in thấm vạt vô thường
Hồn thơ thao thức dù nghiêng ngã

Mẹ ơi vượt đời con say sóng
Trót lỡ chân trần vương bến mê
Mẹ ơi đừng buồn chi con trẻ
Dung dăng thấm mệt lại quay về

Quay về hát lời kinh tặng Mẹ
Ngọng nghịu lời con đẫm nghẹn ngào
Mẹ yêu thương khơi tình con trẻ
Thương Mẹ thương nhau mãi dạt dào
Tháng mân côi 2006


MẸ CÕNG CON

Giêsu thưở nhỏ Mẹ bồng
Mẹ ru Chúa ngủ giấc nồng đêm thâu
Bồng con lánh nạn thương đau
Dâng Con, Mẹ đón gươm thâu cõi lòng
Tìm Con lạc chốn mênh mông
Niềm vui gặp gỡ tràn lòng nguôi ngoai
Cùng con xuôi ngược Đông Đoài
Buồn vui nhân thế Mẹ hoài nắng mưa
Gôngôtha, một chiều xưa
Nát tan lòng Mẹ còn thừa nỗi đau
Muôn đời lòng Mẹ trước sau
Thương Con Mẹ cõng thương đau nỗi niềm

Lê Đăng Ngôn 69