|
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ trào ra biển
Chảy dần vào tim tôi
Dòng thời gian lưu luyến
Nỗi nhớ về xa xôi
Nỗi nhớ Thầy nhớ bạn
Từng khuôn mặt ngày xưa
Kỷ niệm hoài ký ức
Tháng ngày đếm thoi đưa
Dòng đời cứ thênh thang
Lòng tràn dâng quay quắt
Hội ngộ tình mênh mang
Màu thời gian trong mắt
Đến hẹn ngày Kim Khánh
Tình trời đẹp quan phòng
Bạn lòng như trái chín
Thơm gió bụi ngàn phương
XUÂN REO
Xuân reo trong lá trong hoa
Trong hồn ấm áp chan hòa ước mơ
Xuân reo trong ý trong thơ
Trong từng ánh mắt nụ cười trao nhau
Xuân reo Tình Chúa nhiệm mầu
Đời vui muôn lối u sầu biến tan
Xuân reo rộn rã trần gian
Tấm lòng nhân thế chứa chan Tình Trời
Anh em Sao Biển khắp nơi
Mong ngày Kim Khánh bồi hồi xiết bao
Bốn phương câu hát lời chào
Hẹn lòng Kim Khánh dạt dào yêu thương
TÌNH EM
Tình em như biển rì rào
Lời yêu thương tỏ ngọt ngào trao anh
Tình em như biển trong xanh
Ngàn cơn cám dỗ lòng thành anh xiêu
Bãi Dương biển thắm muôn chiều
Tình em say đắm mỹ miều cao sang
Bờ ru con sóng nhẹ nhàng
Lòng anh Sao Biển muôn vàn tình em
Qua năm hết tháng muộn phiền
Về đây lai láng bình yên bến bờ
Bãi Dương ơi, hãy đợi chờ
Trái tim anh chẳng bao giờ hết em
TIẾNG XUÂN
Làn hương theo gió xuân về tới
Trăm ngàn sắc chiếu ánh trời hồng
Rộn ràng sức sống
Náo nức chờ mong
Xuân đến sao tim hồng còn khép
Hoang phế còn đượm sắc trời đông?
Mùa xuân Kim Khánh đời Sao Biển
Dậy cả hồn ai nỗi nhớ mong
Ướp đậm hương xuân thời thơ ấu
Tình thân lai láng giữa hồn ai
Hội ngộ chào đón
Nối lại vòng tay
Trẻ trung cuộc đời cất tiếng gọi
Xao xuyến tri ân chén rượu nồng
Đón mừng Kim Khánh
Sao Biển hân hoan dậy sóng lòng
SAU CƠN BÃO
Loanh quanh sau cơn bão
Trời thấp cơn giông
Chen ngang ánh nắng vàng gượng gạo
Biển vẫn sóng giăng giăng những bụi mù
Những bãi bờ giai nhân còn vắng bóng
Những con đường ngựa xe vơi nhịp sống
Đã một ngày không nghe bước ngược xuôi
Bão đi qua thuyền chòng chành luyến bến
Bầu bạn còn chung chén rượu vơi
Ngàn khơi còn mờ trong tầm mắt
Chờ nắng lên, biển dừng cơn giận dữ
Nhổ neo tìm sự sống trùng dương
Chiếu tấp nập bến bờ vui như hội
Sáng sớm tươi non từng buổi chợ
Từng ngõ ngách dậy những niềm thương.
NHẬN BẠN MƯỜI PHƯƠNG
Sau nhiều năm mỗi đứa một phương trời
Cao nguyên gió lộng, đồng bằng phố thị
Cả trời Tây, Âu, Mỹ xa xôi
Nghe ngóng tin nhau mừng vui tíu tít
Tâm hồn bỗng ấu thơ trẻ nít
Đến với nhau như thuở một nhà
Nỗi nhớ nhung về theo năm tháng
Kỷ niệm trường xưa như mới hôm qua
Bối rối nhận nhau tìm hoàng hôn mái tóc
Từng cử chỉ lời nói theo tên
Nhớ người dù hình hài khác trước
Nhưng trong tim một giọng cười rất quen
Một dáng đi trong sân bất chợt
Một kiểu cách như từng in nếp
Chẳng thể phai mờ, những đứa bạn tôi…
Lê Đăng Ngôn
|