MAIN MENU
VƯỜN THƠ
- Nhớ Mẹ Sao Biển
- Lời tận hiến
- Tiếng chuông chiều
- Tình Ngài
- Chùm thơ Huyền Anh 1
- Chùm thơ Huyền Anh 2
- Kinh cầu
- Có nhau
- Nàng
- Ngắm Trăng
- Nhớ nhà
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 1
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 2
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 3
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 4
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 5
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 6
- Lục bát Sao Biển
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 7
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 8
- Chùm thơ Lê Đăng Ngôn 9
- Về bên Mẹ
- Tâm tình Hội Ngộ
Chùm thơ 6
Lê Đăng Ngôn 70



MẸ SAO BIỂN, TÌNH TÔI

Tôi khởi đầu Sao biển
Ngốc nghếch và đơn sơ
Chân quê và nhát đảm
Còn nép Mẹ âu lo

Tôi Sao biển dần quen
Giữa bao nhiêu bạn hiền
Chung trường và chung lớp
Dâng từng lời kinh êm

Tôi Sao biển luyện rèn
Tập nhiều thứ chưa quen
Cùng thầy cùng bạn hữu
Những nắng mưa ngày đêm

Tôi Sao biển nhiều phen
Vụng về khi nhớ quên
Đường tu cần nhẫn nại
Ơn Chúa cần ban thêm

Tôi Sao biển cuộc đời
Cảm thấy còn chơi vơi
Giữa ngàn muôn sóng gió
Mẹ Sao biển, Tình tôi


NỢ THƯƠNG VAY

Nợ thương vay, trả một đời
Nặng những chiều cơn gió lạnh
Nặng nỗi nhớ buồn xa khơi
Dài lưu luyến từng kỷ niệm

Nợ thương vay, trả một đời
Nặng những ngày chung lối bước
Thì thầm nghe chung yên lặng
Những chuyện lòng mãi không vơi

Nợ thương vay, trả một đời
Nặng êm đềm bao quá khứ
Chia buồn vui như một dạ
Cảm niềm chung mãi không vơi

Nợ thương vay, trả một đời
Nặng ngày vui, ngày lặng lẽ
Từng lời kinh trong hiu quạnh
Điểm tiếng cười giữa tim côi


HOÀI NIỆM

Lang thang cùng trời đất
Nghe thương nhớ quay về
Chút bồng bềnh tâm trí
Lời kinh tỉnh cơn mê

Nhớ ngày về xa ngái
Mượn lời kinh nhớ quên
Thắm muôn vàn khuôn mặt
Cùng nôi Mẹ lớn lên

Lời kinh màu muôn sắc
Vấn vương nương gió chiều
Níu tình xưa bến cũ
Đã nhuộm màu phong rêu

Tìm chút ấm ngày xưa
Cho lòng vui rộn rã
Giữa tuyết lạnh ngày đưa
Dấu chân miền xa lạ


MÔNG LUNG

…..Rồi bỗng nhiên
tôi không còn cô đơn lạc lõng
Giữa tiếng cười,
Giữa vòng tay khép chặt
Đau thắt đơn côi
Dứt cơn bệnh lâu ngày chữa trị
Lành đôi chân trên lối tìm quen
Mắt sáng ngời trong bóng đêm mờ mịt
Nhận rõ mình ấp ủ yêu thương
Tiếng thời gian bỗng đầy trăn trở
Nao nức thay tiếng nấc đêm trường
Lời kinh khổ thôi đau nhức lòng dạ
Đôi môi hé lời kinh Salve Regina
Để ngọt ngào lại thấm từng sỏi đá….


DẤU ẤN

Biển Thái Bình có nhiều bờ bến
Nhưng trong con một bến Thiên đàng
Bến Mẹ xa vắng đếm thời gian
Bãi dương buồn tím chiều hoang lạnh

Dù biến cải không gian trầm mặc
Nhưng lòng con duy nhất Mẹ ơi
Vẫn hàng dương bóng dừa xoã tóc
Hát lời kinh còn đẫm trên môi

Dù mất mát trong con trống trải
Dù đau đớn tràn muôn vết thương
Vẫn tình Mẹ bao năm lưu lạc
Vẫn còn đây Sao biển Bãi dương

Dấu ấn trong tim là tình Mẹ
Cùng vòng tay bạn mến trường xưa…


LỜI NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Ta chẳng kịp về thăm lại Mẹ
Gặp anh em Hội ngộ tiếng cười
Thăm trường xưa, mái đỏ bóng xưa
Ngồi Bãi dương buồn vui chuyện cũ

Ta chẳng dược hồn nhiên giây lát
Để bềnh bồng con sóng bơi xa
Để mon men lối cũ cây già
Để chung vui chén trà hoài niệm

Ta chẳng được hát chung khao khát
Những thăng trầm vẹn nghĩa anh em
Cùng giang trải vòng tay ấm áp
Để trào dâng năm tháng không quên

Bởi vì ta đã ra đi ngàn dặm
Mãi mãi gần nhưng xa xăm lắm
Lối cỏ hóa thân cùng anh em
Cùng hương dừa theo gió bay lên
Trong tiếng sóng gởi thương và nhớ
Trong tiếng thời gian ru lắng êm...


…. TỪ TRONG TIM MẸ

Mẹ hiền Sao biển cưu mang
Từ trong tim Mẹ giọt tràn yêu thương
Đàn con vui sống muôn phương
Cùng chung mến Mẹ, dặm trường thương nhau

Hồng ân Mẹ thắp trao nhau
Anh em mỗi đứa trước sau vui vầy
Nôi kia Sao biển tràn đầy
Tình yêu của Mẹ, đó đây hẹn ngày

Chờ mong Hội ngộ 2008
Lê Đăng Ngôn