|
NẮNG XUÂN
Mùa xuân Paris
Dấu trong cái lạnh: nỗi nhớ
Mùa xuân Cali
Mở toang yêu thương tràn nắng
Đêm Xuân Nha trang
Mẹ còn giang tay mong mỏi
Đêm xuân Phan rang
Gót chân chai mòn sỏi đá
Nắng Xuân Sài gòn
Soi tràn sâu trong khóe mắt
Giọt nắng ngập hồn
Ánh hồng lung linh ngũ sắc
Nắng Xuân ngập tràn
Đồng bằng cao dâng phố núi
Gần xa mênh mang
Nắng Xuân dậy tình Sao Biển
Xuân 2007
DÒNG SÔNG
Xa nhau xa mái trường
Bỏ lại một dòng sông thơ ấu
Một chuỗi kinh hạt buồn
Để nắng mưa về qua dâu bể
Ra đi nhớ hàng dương cao vút
Vườn dừa xanh cho trái đầu mùa
Quốc kêu đêm về lặng lẽ
Im vắng xô nỗi nhớ chiều xưa
Những ngày âm vang nhạc sóng
Hất tung cái rét bồng bềnh
Bãi Dương tràn dâng thương nhớ
Trường ơi, lối về nghe vắng tênh
Níu dạ sầu chôn kín
Chìm nổi một dòng sông lao lung
Xin lời kinh thắp lại
Những xa xôi… bập bùng
KHẬP KHIỄNG
Con lần hạt đời mình bằng những bước chân khập khiễng
Những câu kinh phai không dậy lòng con ngọn lửa ấm thiêng liêng
Trần tục và những lần vấp ngã….
Nhưng chính lời kinh lại giúp con đứng dậy
Lời kinh năm xưa
Bên chân Mẹ con mềm môi cất tiếng
Bây giờ lạnh cóng giữa dòng đời đay nghiến
Toàn thân run lẩy bẩy khiến con không trọn lời kinh
Nhưng Tình Mẹ đủ ấm cho lòng con lung linh
Con lại… lần hạt đời mình bằng những bước chân… còn khập khiễng….
KHOẢNH KHẮC
Khoảnh khắc con về bên Mẹ
Đủ một đời, con tiếp cuộc hành trình
Dù gần –xa – bóng tối rập rình
Đủ an lòng, con ngước nhìn Sao Biển
HƯỚNG MẸ
Lời kinh chín sau một lần vấp ngã
Phía có Mẹ ánh mắt con chẳng rời
Hành trình con bước tới những muôn nơi
Một hướng Mẹ mà thôi! Con bước tới
NHƯ MỘT GIẤC MƠ
Con lạ lẫm nhìn từ xa bóng Mẹ - không hàng dương bóng dừa xanh – chân con bước khẽ - chợt hiện về những mong manh…
Nhớ ngày xưa nơi này con đá bóng – Gai yết hầu trải lối chạy chân không - Vết đau theo con khắp lối đời mênh mông…
Nhớ thằng bạn cùng mâm cơm ngồi khóc - bài thi điểm kém còn đau hơn roi vọt - để tối về lời kinh thầm kêu van – muộn màng!
Không quên chiều gió ru khắp phòng yên lặng - biển sóng trào lên sân bóng vắng – rét run nhìn qua bạn mảnh áo phong phanh - Trời lạnh…
Không quên những í ới gọi bầy ngày khai giảng – ba tháng xa nhau buồn những trang sách yên lặng - đàn chim non về tổ líu ríu nỗi chờ mong…
Hôm nay về thấy lại ngày xưa – như một giấc mơ!
CÓ CÒN KHÔNG
Có còn không?
Dốc cát in đầy dấu chân chạy nhảy? Tiếng la hét át sóng vỗ ngày đông?
Lạnh rét nên không bơi cùng sóng
Đứng trên bờ đếm sóng nào cao rộng
Có còn không?
Những chiều đông còn chơi khi mặt trời đã khuất mờ sau núi
Mồ hôi vẫn lấp lánh vầng trán bám đất bụi
Những ấu thời đùa nghịch cát mặn đầy trong túi
Có còn không?
Khi đêm về khó khăn tìm giấc ngủ
Nằm nhấp nhỏm gọi bạn học bài thi
Sợ mùa sau vắng một chân cầu thủ
Có còn không? Bao nhiêu kỷ niệm
Ai nhớ ai quên đã một thời
Những ngày xưa lúc mờ lúc tỏ
Trong tiềm thức dậy nỗi chơi vơi
Nhớ những ngày xuân Sao Biển xưa
Lê Đăng Ngôn 2007
|