|
LỖI NHỊP
Chẳng biết mai này khi Hội ngộ
Bạn bè gặp lại có nhiều không
Bao niềm mong mỏi sâu đôi mắt
Mỗi phương một nỗi nhớ tìm trông
Anh em cùng Mẹ dẫu xa nhau
Dù đếm thời gian tóc bạc màu
Từng bờ vai phủ hoàng hôn tím
Nhưng hồn Sao Biển khác xưa đâu
Chẳng lẽ ngày đó tri âm vắng
Đành gieo lỡ nhịp một cung đàn?
Lỡ như ngày đó không về kịp
Theo gió niềm thương gởi muộn màng
CÁM ƠN EM
“Cám ơn em” như lời kinh Sám hối
Và Tình yêu bỗng chốc lên ngôi
Trong tim em, anh hóa thân Hoàng đế
Được trị vì vương quốc lứa đôi
Trái tim em hơn muôn vàn ngai báu
Anh không màng khát vọng xâm lăng
Bởi ngọt ngào yêu thương chẳng thiếu
Bởi vinh quang hạnh phúc muôn vàn
“Cám ơn em” như lời ca muôn thuở
Đầy ân sủng trên hành trình đôi lứa
Anh hát mãi - trọn vẹn Tình yêu em
Đầy hành trang giai điệu thần tiên
Yêu thương là mãi muôn đời
Tình em anh mãi dệt lời tri ân
MỘT CHÚT “SAMARITANÔ”
Một chút “Samaritanô”
Để con có thể
Dừng chân bên vệ đường choáng nắng
Đỡ lấy bàn tay khô
Chìa ra những ngón tay run rẩy
Một chút “Samaritanô”
Để con hát tiếp
Thánh lễ cuộc đời ngay bên cổng nhà thờ
Nhận ra Chúa lụp xụp sau vành nón
Amen, ngập hồn con một thoáng đơn sơ
DÁNG MẸ
Dáng Mẹ trên nền biển
Mãi rạng ánh sao đêm
Giữa trùng khơi nguy biến
Hải đăng, ngôi Sao Biển
Dáng Mẹ khuất hàng dương
Dõi theo chân con bước
Đỡ lời kinh cô đơn
Ngàn dặm trường con khát
Dáng Mẹ trong lòng con
Như vầng trăng cổ tích
Tắm đời con héo hon
Nép an tâm lòng Mẹ
VÍ NHƯ
Ví như mình không về Hội ngộ
Có người em mất dịp biết người anh
Vắng bạn hơn phần tư thế kỷ
Nỗi niềm riêng canh cánh những chiều hoang
Ví như mình không về Hội ngộ
Có còn chăng lần nữa để đi về
Thái bình dương, nỗi buồn không chứa nỗi
Bước chân buồn vằng vẻ hướng tìm quê
Ví như mình không về Hội ngộ
Còn cơ hội lần cuối giã từ nhau
Để thấy nhau những ngày xưa thân ái
Để chào Mẹ thấm đẫm một trời Ngâu
Ví như mình không về Hội ngộ
Nhiều chờ nhiều đợi sẽ thêm lên
Nhiều mong mỏi theo về nơi chốn vắng
Nhịp cầu Ô thước vẫn chao nghiêng
Lê Đăng Ngôn
|